Editor: Tuệ Nghi
–
Nghe được những lời này, Du Niệm mở miệng định đáp lời, lại phát hiện trong lòng mình lại không có chuẩn bị sẵn sàng ngôn từ để phản ứng.
Muốn an ủi Alpha trước mặt, nhưng lại không tìm được điều gì thích hợp.
Cậu nên nói gì?
Anh vẫn còn có tôi? Không, Tiêu Mặc Tồn không còn Du Niệm nữa, mà Du Niệm cũng không còn thuộc về Tiêu Mặc Tồn.
Một thỏa thuận ly hôn rõ ràng đã chia cắt họ.
Hoặc là, anh có thể tiếp tục một mình sống tốt.
Không, cũng không được.
Nghe không giống như một lời an ủi mà giống như một sự nhạo báng, điều này càng khó nói hơn.
Vì vậy, Du Niệm đành chọn giữ im lặng, lặng lẽ ở bên cạnh Alpha cho đến khi Tiêu Mặc Tồn cứng đờ khuỵu xuống, người trên giường bệnh dần dần mất đi thân nhiệt, cho đến khi gia đình nhà họ Tề lại bước vào và cưỡng ép vị giám đốc trẻ tuổi của họ lui ra để dọn phòng.
Ai đó sẽ chịu trách nhiệm về phần còn lại.
Màn đêm và hành lang lẽ ra giờ này phãi yên tĩnh hôm nay bỗng trở nên ầm ĩ lạ thường. Những người mặc đồng phục màu đen được đào tạo bài bản hơn cả nhân viên bệnh viện chạy khắp hành lang chật hẹp, chẳng mấy chốc những chuyện đằng sau cái chết của bố Tiêu đã được giải quyết sạch đẹp.
Họ tiếp quản và đưa ông ấy đến một nơi ở tạm trên một chiếc ô tô màu đen dài. Vài ngày nữa thôi, Omega đã nỗ lực sống sót hàng chục năm sẽ bị tiêu hủy hoàn toàn, giống như chưa từng tồn tại trên thế gian, biến thành một nắm tro bụi và dần dần sẽ bị mọi người lãng quên.
Dẫu vậy, Du Niệm vẫn biết, Tiêu Mặc Tồn sẽ không bao giờ quên chuyện này.
Đất trời dần dần mất đi ánh sáng, cửa sổ lạnh lẽo và đêm đã khuya. Ngồi trên hành lang mấy tiếng liền, Du Niệm tựa người vào bức tường sau lưng, dụi đôi mắt sưng tấy, gõ nhẹ lên đầu gối đau nhức rồi thở một hơi thật sâu.
Một lúc sau, cậu lại mệt mỏi đứng dậy, chậm rãi bước ra ngoài, ánh mắt luôn không ngừng tìm kiếm ai đó.
Vậy nhưng đã không còn dấu vết nào của người đó nữa, cũng không có mùi gỗ mun trong hành lang. Tề Mình Hồng dường như cũng đã rời đi. Có lẽ vì đứa cháu quý báu của mình mà ông mới xuất hiện ở đây, cũng có thể là vì lòng nhân đạo, lòng biết ơn, nói chung là ông coi như cũng chịu nhượng bộ để cho người đã khuất đủ một cái mặt mũi.
Alpha đã đi đâu rồi?
Đó là người cậu quan tâm nhất, người cậu cố gắng hết sức để giữ lại tất nhiên sẽ lo lắng. Nhưng lúc này, một người mạnh mẽ và lạnh lùng như Tiêu Mặc Tồn cũng cần thời gian để một mình đau buồn, có lẽ không ai nên quấy rầy hắn.
Vì vậy, Du Niệm đợi thêm mấy phút, nhưng mãi vẫn không đợi được nên cậu đành đi thang máy xuống tầng dưới.
Ngay khi cậu rẽ vào ngã ba đường, Alpha cậu tìm kiếm nãy giờ bất ngờ lại xuất hiện trong vườn hoa của bệnh viện.