Đang dạt dào cảm xúc tóm lấy Thủy Thời trong bộ áo mỏng tang và mắt ngân ngấn nước, Tôn Lục Khiêm bất thình lình cảm thấy sống lưng lạnh toát, lông tóc bất giác dựng thẳng lên.
Tiếng khóc của tiên sinh im bặt, quay đầu, hắn ta lập tức thấy ngay một người đàn ông to lớn vén rèm đứng ngay ngưỡng cửa. Nắng mai màu cam nhạt chiếu rọi xuống bờ lưng kẻ mới đến, luồn qua đường cong cơ bắp và làn da màu lúa mạch của hắn để rồi rót thẳng vào lều.
Phù Ly bôn ba cả đêm, mái tóc trước nay vẫn được Thủy Thời tết gọn gàng giờ hơi tán loạn, mấy lọn tóc lòa xòa trước vầng trán sáng ngời còn vương sương trắng xóa.
Nơi này mới vào xuân, tiết trời không ấm lắm. Phù Ly nhìn bé thú cái ăn bận mỏng manh và còn run lẩy bẩy thì vội vàng buông mành định tiến đến, song lại chợt nhận ra người mình đẫm hơi sương, nên cuối cùng vẫn đứng yên tại chỗ.
Đối diện với người đàn ông to lớn trước cửa, Tôn Lục Khiêm bất giác nhớ tới bộ giáp mây bị một phát đâm xuyên, hai tay nắm vai Thủy Thời vô thức buông lỏng rồi nhanh nhẹn rút về.
Thủy Thời vốn vẫn lim dim, sáng sớm hơi tụt huyết áp, đầu óc còn choáng nhẹ, thành ra Tôn Lục Khiêm mới buông tay là cậu la oai oái trước tình cảnh sắp ngã đập đầu lên thành giường gỗ.
Cậu tưởng phen này mình u đầu chắc, nào ngờ bỗng thấy mình được một cánh tay rắn chắc ôm ngang. Thủy Thời vừa day huyệt thái dương vừa ngẩng đầu, hóa ra là Phù Ly đã đến bên giường từ lúc nào không biết.
Mắt Phù Ly hôm nay cứ có cảm giác sáng quắc kiểu gì, vàng óng, trông càng thêm không giống con người. Hai bên rìa của bờ môi mím chặt hơi hé mở, là dấu hiệu của nanh thú chưa thu hồi kịp.
Thủy Thời nhìn ngắm một hồi rồi không nhịn được vươn tay gỡ phiến lá khô mắc vào bím tóc Phù Ly. Mà hành động ấy trong mắt Phù Ly lại là bạn đời chìa tay với mình, và vì vậy hắn đã quyết đoán cúi đầu hôn tay cậu.
Thủy Thời chỉ mới ngớ người đã nhận ngay một nụ hôn kêu đánh chụt. Cậu ngẩng đầu nhìn Tôn tiên sinh đang chần chừ muốn lủi ra, khuôn mặt trắng trẻo loáng cái đỏ hồng. Lại quay đầu đối diện với Phù Ly đang thản nhiên định dở trò kéo áo cậu, cậu bỗng thẹn thùng hơn bao giờ hết.
Máu nóng dồn lên làm cậu bật dậy trên giường gỗ, tóm tóc kéo tên dã thú vào chăn rồi trùm kín hắn. Thấy Phù Ly không dám giãy giụa gì thêm, Thủy Thời mới đỏ mặt hắng giọng, \”E hèm… tiên sinh nói tiếp đi ạ?\”
Vì vậy khi cùng bọn họ vào lều vũ khí thử nỏ, Phù Ly đã trưng ra bộ tóc hơi xù do lăn lộn trong chăn nệm, được cái cũng có ít nhiều phong cách của cái thuở độc thân ở sơn lâm ngày trước.
Mỗi tội dù hắn có mấy lọn tóc vểnh lên đầy hài hước do tĩnh điện thì cũng không ai dám nhìn thẳng hắn. Khí thế mà hắn có thần bí và đáng sợ, song lại khiến người ta vô thức bỏ qua một cá tính đặc biệt, khác số đông như hắn.
Trận này không cần nhiều binh lính, nhưng vì phải ghi chép số liệu của nhiều phương diện nên vẫn cử rất nhiều lính có hình thể và sức mạnh khác nhau đến thử. Sau khi liên tục bắn những mũi tên không xa không gần, cuối cùng họ cũng tìm ra tư thế cầm và độ căng dây tối ưu.