Edit – Beta: Lune
Quý Miên ngồi trên bậc thang trước cửa phòng ở tầng hai, chờ Đoàn Chước về.
Chờ từ sáng sớm đến giữa trưa, chờ đến lúc cái bụng rỗng của cậu bắt đầu réo rồi mà vẫn chưa thấy anh về.
Túi cậu còn vài đồng xu, muốn xuống dưới mua chút gì đó lót dạ nhưng lại sợ sẽ lỡ mất Đoàn Chước.
Nội tâm giằng co một hồi, cuối cùng cậu vẫn quyết định đợi.
Hai giờ chiều, tiếng bước chân thong thả bất chợt vang lên giữa hành lang yên tĩnh.
Quý Miên đang ngồi dựa vào tường, đầu óc choáng váng tức khắc tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào góc cầu thang trước mặt.
Tiếng bước chân ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ở góc cầu thang giữa tầng một và tầng hai.
Đoàn Chước ngước mắt trông thấy thiếu niên ngoan ngoãn ngồi trước cửa nhà mình, đuôi lông mày anh khẽ nhướng lên.
Quý Miên vừa thấy anh đã lập tức đứng dậy.
Nhưng vì đang đói, lại đứng dậy đột ngột nên cơ thể cậu hơi lảo đảo.
May mà Quý Miên kịp thời vịn vào tường mới đứng vững được.
\”Anh…\”
Cậu vẫn nói câu đó, giọng điệu chân thành nhưng vụng về: \”Anh ơi, em muốn đi theo anh.\”
Đoàn Chước ngậm điếu thuốc, đứng tại chỗ không nói lời nào.
Hồi lâu sau, anh nhấc chân đạp lên bậc thang đi lên, cho đến khi đến bậc thang thứ hai dưới chân Quý Miên thì dừng lại, giọng điệu thờ ơ: \”Tránh ra.\”
\”…\”
Quý Miên im lặng nép vào tường, nhường đường cho Đoàn Chước đi lên.
Đoàn Chước đi ngang qua cậu lên tầng.
Nghe tiếng chìa khóa mở cửa sau lưng, Quý Miên cúi đầu xuống, quay lưng về phía Đoàn Chước, lòng buồn rười rượi.
Liên tục bị cùng một người từ chối nhiều lần như vậy, dù nói thế nào cũng không thể mặt dày mở lời lần nữa.
\”Ê.\” Người sau lưng bỗng lên tiếng.
Quý Miên ngơ ngác quay đầu lại.
Đoàn Chước nhìn xuống cậu, không kiên nhẫn hất cằm lên: \”Vào đi.\”
Tâm trạng Quý Miên nhanh chóng chuyển từ u ám sang tươi sáng: \”Cảm ơn anh!\”
Đoàn Chước khẽ cắn điếu thuốc, hơi bực dọc: \”Tôi có muốn giữ cậu ở lại đâu nhỉ.\”
\”Em biết rồi. Vậy cũng cảm ơn anh.\”
\”…\”
Sau khi Quý Miên đi vào, Đoàn Chước đang ngồi trên ghế sô pha rồi. Cậu đứng yên tại chỗ, chân tay luống cuống.
Đoàn Chước nhìn cậu với ánh mắt hờ hững.
Thiếu niên không biết từ khi nào đã thay áo cộc tay quần dài, eo bị thương nhưng vẫn thẳng tắp.
Da cậu trắng mịn, đứng trong nhà trông như cậu ấm được nâng niu nuôi lớn trong gia đình giàu có, chẳng hề có tí hơi thở nào của dân lao động chợ búa. Một loại khí chất \”Ngây thơ\” mà ngay cả Mục Ngữ Mạn cũng chưa từng có.