Edit: Lune
Liên tục mấy ngày sau, Đoàn Chước luôn nhìn thấy chiếc Maybach lạc lõng đậu trong con phố nhỏ tồi tàn này của bọn họ.
Lại sau này nữa, những tin đồn về Mục Ngữ Mạn và chủ nhân chiếc xe sang trọng kia bắt đầu lan truyền trong khu. Mặc dù Mục Ngữ Mạn có tiếng tốt trong vùng này, phần lớn những tin đồn cũng đều tích cực, nhưng việc trở thành chủ đề bàn tán của người khác sau bữa ăn luôn khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Thế là về sau, Cố Đình cũng rất ít khi lái xe vào ban ngày. Chỉ thỉnh thoảng đến vào buổi tối, thân xe màu đen ẩn mình trong bóng tối của con ngõ rồi chậm rãi lái vào từ đầu ngõ.
Mục Ngữ Mạn không nói rõ, bình thường cũng ít khi nhắc đến người này. Nhưng bất cứ ai tinh ý cũng có thể nhìn ra được bọn họ đang trong giai đoạn mập mờ.
Đoàn Chước thấy Mục Ngữ Mạn và Cố Đình qua lại với nhau ngày càng thường xuyên, cảm xúc trong lòng anh cực kỳ lẫn lộn, không biết nên cảm thấy may mắn hay là lo lắng cho người nào đó đang ở cách xa hàng ngàn km nữa.
Tối đến, anh ngồi bên bàn đọc sách châm một điếu thuốc, rồi nhìn chằm chằm vào hai tượng gỗ trên bàn hồi lâu, trong lòng ôm một tia hy vọng mỏng manh xa vời.
Nếu Quý Miên biết…
Nếu em ấy bởi vậy mà từ bỏ ý định theo đuổi chị Ngữ Mạn…
Nếu em ấy không bài xích người đồng giới như Đoàn Chước tưởng…
Nếu, nếu…
…
Kỳ nghỉ hè năm nhất lên năm hai, Quý Miên không về nhà. Trường đại học của cậu với một tỉnh lân cận đã thành lập một chương trình đặc biệt cho sinh viên thực tập trong kỳ nghỉ hè này. Đây là chiến lược thu hút nhân tài từ các trường đại học trọng điểm của tỉnh lân cận, kéo dài gần hai tháng rưỡi, hơn nữa các công ty tham gia đều rất tốt.
Nếu tham gia thì trước khi bắt đầu học kỳ mới, cậu có thể kiếm được ít nhất năm nghìn tệ tiền lương thực tập, có thêm kinh nghiệm thực tập cũng rất hữu ích cho việc tìm việc làm sau khi tốt nghiệp.
Nhưng nếu tham gia thì cậu sẽ không thể về nhà trong ít nhất nửa năm.
Cậu rất muốn về nhà thăm Đoàn Chước, cũng rất muốn sớm ngày độc lập để không còn phụ thuộc vào đối phương. Hai tâm trạng trái ngược nhau này luôn khiến Quý Miên rơi vào tình cảnh khó xử.
Quý Miên do dự rất lâu giữa chuyện về nhà hay đi thực tập, cuối cùng vẫn quyết định đăng ký.
Cho nên cả kỳ nghỉ hè, cậu đều bận rộn với việc thực tập của mình.
Mãi cho đến khi bắt đầu năm hai, quay lại trường học mới có thể thả lỏng.
Lúc làm việc trong công ty, cậu không cảm nhận được điều gì, nhưng đến khi Quý Miên trở lại tường học, nhịp sống xung quanh chậm lại, cậu mới cảm nhận được nỗi nhớ nhà da diết.