Edit: Lune
Thi đại học xong, Lâu Thăng có nhiều thời gian để nghỉ ngơi, kiếm tiền hơn.
Trong hơn hai tháng, hắn nhận hai việc gia sư từ sáng đến tối, không nghỉ ngày nào.
017 mong hắn có thể dành thời gian cho bản thân nghỉ ngơi chứ đừng quá sức như thế.
Lâu Thăng không đơn thuần vì tiền, hắn chỉ muốn cố gắng làm gì đó nhưng lại chưa tìm được phương hướng nào thôi.
Lâu Thăng mua cho mình một cái điện thoại thông minh, không phải dòng mới nhưng được cái là rẻ với bền.
Đến tháng 7, nhiệt độ ở Bắc Dương cũng càng ngày càng cao. Phòng của Lâu Thăng không có điều hòa, lại vì ở tầng cao nên chỉ dám mở hé cửa sổ ra một khe nhỏ, sợ Trường Sinh vô tình chạy ra ngoài.
Lâu Thăng chịu được cái nóng như thiêu như đốt, còn Trường Sinh thì nóng đến mức thè hết cả lưỡi ra. Trường Sinh năm ngoái vẫn gầy đét nên phản ứng với mùa hè không lớn lắm. Một năm trôi qua, giờ nó đã béo đến mức không nhận ra được nữa rồi, mỡ phủ kín người nên hè năm nay sợ nóng cực kỳ.
Hè năm ngoái 017 đã đổi một cái quạt từ điểm phục vụ, Lâu Thăng chỉ thỉnh thoảng dùng khi học bài vào buổi tối thôi, còn giờ Trường Sinh được dùng suốt. Quạt mở cả ngày, Trường Sinh dán mặt vào trước quạt, bị thổi đến híp cả mắt lại.
Lâu Thăng nhìn vẻ mặt hưởng thụ của nó, nói: \”Đến tháng mười năm nay sẽ đổi cho mày sang căn nhà mùa hè có điều hòa, mùa đông có lò sưởi nhé.\”
Lên đại học rồi, hắn sẽ có nhiều cách kiếm tiền hơn. Lâu Thăng ở đâu cũng được, nhưng Trường Sinh bây giờ ngày càng kén chọn, thường xuyên ngồi trước cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài, chê nhà quá nhỏ.
017 thì rất vui mừng.
Ký chủ của cậu cuối cùng cũng chịu đối xử tốt với bản thân hơn rồi.
【Lên đại học cần máy tính đấy.】
Lâu Thăng vừa nghe đã biết 017 đang nghĩ gì, nói:【Cậu đừng đến điểm phục vụ đổi, tôi tự mua được mà.】
【Đồ điện tử ở điểm phục vụ rẻ lắm.】 Hiện giờ tuy Lâu Thăng đã có kha khá từ việc đi gia sư, nhưng để mua một cái máy tính cũng phải tốn nửa tháng tích góp, mà học phí học đại học cũng không hề ít.
Lâu Thăng nhíu mày. Giờ hắn đã biết những thứ 017 từng đổi đều dùng điểm của chính cậu.
【Muốn đổi thì dùng điểm của tôi đổi.】
Hai năm qua, mặc dù hắn không cố gắng làm nhiệm vụ nhưng cũng kiếm được hơn 4 nghìn điểm biết ơn, chưa dùng đến tí nào.
Lâu Thăng không rõ điểm này có những tác dụng gì, chỉ biết là có thể đổi được đồ ăn với đồ dùng sinh hoạt.
【017, cậu có bao nhiêu điểm vậy?】
【75 nghìn điểm.】Hai năm qua cậu đã tiêu hết 15 nghìn điểm rồi.
Lâu Thăng:【… Chỉ có bấy nhiêu thôi hả?】
017 bị giọng điệu khó tin của hắn làm cho nhoi nhói:【Ít, ít lắm à?】
【… Ít.】Lâu Thăng nghĩ 017 đã trải qua hơn chín mươi thế giới, bình thường đổi đồ từ điểm phục vụ cũng toàn không thèm chớp mắt lấy một cái. Hắn còn tưởng 017 là đại gia có hàng triệu điểm chứ.