[2025] Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình – Chương 157 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[2025] Nam Phụ Luôn Nhận Được Kịch Bản Si Tình - Chương 157

Edit: Lune

Cuối cùng Lâu Thăng cũng mua ít đồ ăn cho con mèo trắng. Trước khi lên tầng về nhà, hắn còn quay đầu nhìn nó một cái.

Con mèo gầy xọp đứng trên nền tuyết, cái bụng run rẩy vì cóng.

Lâu Thăng vẫn lên tầng.

Tối đầu tiên của kỳ nghỉ, Lâu Thăng đi ngủ sớm. Phòng hắn không có lò sưởi, nhưng dù sao vẫn ấm hơn bên ngoài.

Chăn đệm nhãn Linh Bát rất dày, nằm bên trong không thấy lạnh chút nào hết. 

Mười giờ đêm, tuyết lại bắt đầu rơi, lớn hơn buổi sáng nhiều. 

\”Nó khá giống cậu.\”

Lâu Thăng trở mình.

【Không ngủ được à?】

Lâu Thăng im lặng một lúc.【017.】

【Sao vậy?】

【Bên ngoài mấy độ?】

017 nhanh chóng đưa ra đáp án:【- 11 độ, ký chủ nhỏ.】

【Cậu đang lo cho con mèo đó à?】

【Gì mà lo với chả không lo… Tôi còn chưa lo xong đời mình nữa là, hơi sức đâu mà quan tâm nhiều thế.】

017 không nói gì.

Nhưng mấy phút sau, Lâu Thăng lại đột nhiên ngồi dậy, lẳng lặng mặc thêm quần áo.

【Ký chủ nhỏ?】

【Xuống dưới đi dạo.】

【…】

Dù thể chất có kháng lạnh giỏi cỡ nào thì Lâu Thăng cũng không chịu nổi cái thời tiết âm mười mấy độ thế này, hắn đi xung quanh mấy vòng, mặt với tai đều đỏ cóng hết cả rồi mà vẫn không thấy bóng dáng màu xám kia đâu.

Cho đến khi hắn đi ngang qua bãi để xe điện dưới tầng, vừa mới liếc mắt nhìn vào đã thấy một con vật màu xám đang cuộn tròn nằm bên cạnh bình ắc quy của một chiếc xe điện đang sạc để sưởi ấm.

Lâu Thăng cười. Cũng thông minh phết, biết tìm chỗ ấm mà chui vào.

Hắn đứng tại chỗ nhìn một lúc lâu, môi mím chặt.

Có 017 nên học kỳ này hắn chi tiêu không nhiều lắm, vẫn còn thừa một ít tiền…

Nhưng mang một sinh vật nhỏ như vậy về nhà thì thứ cần dùng không chỉ là tiền. Mang về cũng đồng nghĩa với việc phải gánh vác trách nhiệm với một sinh mạng.

Sau này hắn cũng không thể ở ký túc xá nữa.

【017…】

Lâu Thăng chỉ gọi một tiếng nhưng 017 đã hiểu:【Tôi tôn trọng quyết định của cậu.】

Cậu tôn trọng mọi quyết định của Lâu Thăng. Nhưng 017 cũng nhìn ra được ký chủ của mình muốn nuôi con mèo nhỏ này.

017 rất vui khi thấy Lâu Thăng nuôi một con thú cưng. Ký chủ của cậu đã cô độc quá lâu rồi, xét cho cùng thì con người vẫn cần sự đồng hành và ấm áp.

Mà bản thân cậu rốt cuộc chỉ là một hệ thống, không thể thay thế vai trò của bạn bè hay người thân trong cuộc sống của Lâu Thăng được. Cùng lắm cậu chỉ có thể mang lại chút giúp đỡ về vật chất cho người nọ, nhưng thứ Lâu Thăng thiếu lại không chỉ mỗi thế.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.