Edit: Lune
Lần lượt sau đó là những việc Dụ Sấm và Quý Miên ghét làm nhất sau khi kết hôn.
Hắn luôn tranh thủ về nhà ngay khi có thể, tối thứ Sáu, sau khi xử lý xong công việc, hắn không ăn tối gì cả mà lập tức đáp chuyến bay về Ninh Thành. Rồi thường vào rạng sáng thứ Hai, tắt báo thức điện thoại rung bên gối, quay đầu ngắm Quý Miên đang ngủ say một lúc mới rón rén xuống giường. Đến khi không thể nấn ná ở lại thêm được nữa mới hôn nhẹ lên mái tóc Quý Miên rồi rời đi.
Quý Miên còn bận hơn cả Dụ Sấm, tình hình hiện tại của Kỷ thị không cho phép cậu lơi là, hầu hết cuối tuần cậu đều phải ở lại công ty làm việc. Cuộc sống như vậy kéo dài khoảng hai năm, Kỷ thị khôi phục lại được bảy phần như xưa, bấy giờ Quý Miên mới có thể thảnh thơi phần nào giống một ông chủ thực sự, thỉnh thoảng lười biếng tự cho phép mình nghỉ ngơi, đổi lại thành cậu chạy sang chỗ Dụ Sấm.
Hai người đi qua đi lại rất phiền.
Thỉnh thoảng Dụ Sấm lại đột nhiên nói một câu: \”Hay là em chuyển nhượng cổ phần, về Ninh Thành nhé.\”
Minh Thịnh là tâm huyết mười năm của hắn, nói ra lời như vậy, chính Dụ Sấm cũng thấy rất hoang đường.
Hoang đường hơn cả là thời điểm nói ra, hắn lại phát hiện mình thực sự nghiêm túc. Hồi hơn hai mươi không có được Quý Miên, hắn chỉ có thể khao khát công thành danh toại. Nhưng đến khi ngoài ba mươi thì những công danh này lại trở thành gông cùm.
Bị Quý Miên dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hồi lâu, hắn mới im lặng một lúc, nói: \”Em nói đùa thôi.\”
Hắn ghét phải chia ly, càng ghét quãng thời gian chờ đợi đằng đẵng sau mỗi lần ly biệt hơn. Nếu có kiếp sau, hắn hy vọng mình và Quý Miên chỉ là một cặp tình nhân bình thường như bao người khác, ngày ngày đêm đêm, chỉ cần nhớ nhung là có thể ở bên cạnh nhau ngay.
Tần suất Quý Miên nhận được âm báo tăng điểm si tình ngày càng giảm dần theo năm tháng. Thỉnh thoảng một hai tháng một xuất hiện một lần, chủ yếu đều đến từ Dụ Sấm.
Cậu không biết phải giải thích với đối phương thế nào rằng cả đời này mình chỉ thích hắn.
Những khi âm báo vang lên, Quý Miên chỉ có thể tìm Dụ Sấm rồi ôm chặt hắn, cảm nhận nhịp tim vội vã tăng nhanh của đối phương, sau đó từ từ chậm lại rồi về chung nhịp đập với trái tim mình.
Mãi đến một ngày rất lâu sau đó, Quý Miên đang nằm phơi nắng trong vườn sau phòng ngủ mới sực nhận ra là lâu rồi chưa nghe thấy tiếng âm báo quen thuộc, nhờ hệ thống kiểm tra lại mới phát hiện đã qua hai năm rồi.
Từ đó trở đi, cậu không còn nhận được bất cứ điểm nào do Dụ Sấm đóng góp nữa.
Thực ra từ lâu Dụ Sấm đã hiểu Bùi Thanh sẽ không bao giờ trở thành vấn đề giữa mình với Quý Miên.
Mỗi lần hắn đáp máy bay, vượt qua hàng ngàn cây số để trở về Ninh Thành, khoảnh khắc mở cửa ra trông thấy Quý Miên, cậu đều nhảy bổ vào lòng hắn như một chú gấu túi.