Edit: Lune
Cuối cùng Dụ Sấm vẫn kiềm chế một chút. Dù sao thức trắng đêm cũng không tốt lắm, ít ra cũng phải để người ta ngủ một lúc chứ, thế là lúc trời gần hửng sáng, hắn dừng không làm nữa, vệ sinh sạch sẽ giúp Quý Miên rồi chừa cho cậu một tiếng để ngủ.
Còn hắn chỉ ôm Quý Miên nằm cùng thôi chứ không tài nào ngủ nổi. Hắn nằm bên cạnh Quý Miên, hai người gối chung một cái gối, tư thế thân mật vô cùng.
Thức trắng cả đêm nhưng Dụ Sấm lại không thấy buồn ngủ tí nào, thậm chí tinh thần còn sáng láng hơn bình thường nhiều.
Hắn ngắm khuôn mặt ngủ say của Quý Miên, ánh mắt vẽ từng nét mày, sống mũi, bờ môi của Quý Miên. Mặc dù khoảng cách hai người lúc này đã rất gần nhau, ngay cả hơi thở cũng giao nhau rồ nhưng hắn vẫn không nhịn được mà xáp lại gần hơn, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi Quý Miên một cái.
Nhịp thở đều đặn của Quý Miên bỗng chậm lại, hàng mi đen dày khẽ run, đôi mày cũng nhíu lại, trông như sắp sửa tỉnh dậy.
Dụ Sấm lập tức nín thở, chờ mấy giây lại thấy nếp nhăn giữa mày Quý Miên từ từ giãn ra.
Dụ Sấm: \”…\”
Sao đêm hôm trước mình hôn với liếm vai người này cả đêm thì ngủ say thế? Mà giờ mới chạm nhẹ có cái lại như muốn tỉnh vậy?
Thế là hắn chỉ có thể hôn hơi thở của Quý Miên. Lúc Quý Miên ngủ, hơi thở của cậu rất nhẹ, thỉnh thoảng lại phả vào môi Dụ Sấm, ngưa ngứa, làm trái tim người ta tê dại hết cả.
Dụ Sấm liếm môi, tinh thần càng tỉnh táo hơn.
Hắn không muốn lúc này phải vào phòng tắm nên rất tự giác dịch đầu ra một tẹo, tránh xa nguồn cám dỗ một chút, ép bản thân nghĩ đến những chuyện khác.
Thế nhưng, chỉ cần vẫn ở trong không gian này thì toàn bộ tâm trí của Dụ Sấm đều là Quý Miên.
Hắn đành cẩn thận nhấc cánh tay khỏi eo Quý Miên, nhẹ nhàng rời giường, xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.
7 giờ sáng người giúp việc trong nhà mới tới giờ làm việc, 6 giờ hơn đến đã thấy ông chủ đang bận rộn trong bếp, ai nấy đều ngơ ngác, lên tiếng chào hỏi.
Dụ Sấm đã làm xong bữa sáng cho mình và Quý Miên.
Hơn 7 giờ quay về phòng ngủ, nhìn thấy người vẫn đang ngủ say trên giường, trái tim hắn như nhũn ra, nhẹ nhàng đi tới đánh thức Quý Miên.
Đêm qua Quý Miên chỉ ngủ có một tiếng, lúc này bị gọi dậy, cố lắm mới hé mắt ra được một tí, tinh thần uể oải vô cùng.
Dụ Sấm cứ tưởng Quý Miên bị đánh thức thế này sẽ nổi cáu cơ, ai ngờ phản ứng lại ngoan ngoãn quá thể, hắn không nhịn được mà xoa vành tai cậu.
Đã qua một đêm nhưng tâm trạng hưng phấn vẫn chưa lắng xuống, giờ cả người hắn vẫn như đang chìm trong thùng mật, làm gì cũng thấy ngọt ngào.
Thấy Quý Miên không mở nổi mắt, hắn đau lòng, nói: \”Buồn ngủ thì nay báo nghỉ đi.\”
Đang mơ màng nên Quý Miên chỉ nghe thấy nửa câu sau, hỏi: \”Nay em nghỉ à?\”