Edit – Beta: Lune
Thanh âm sẽ sàng, tựa như ảo mộng bồng bềnh bên tai.
Những cặp đôi xung quanh đang âu yếm nhau, dùng khăn giấy lau đi những giọt nước mắt ướt nhòe lớp trang điểm, thi thoảng lại có màn hình điện thoại lóe lên ánh sáng mờ ảo, hết thảy đều chìm trong tiếng đàn dương cầm vang trong loa.
Ánh sáng trên màn hình biến đổi, thế giới là màu đen trắng, chỉ có đầu ngón tay là rực rỡ.
Trong khoảnh khắc ngỡ ngàng ngắn ngủi ấy, không cho người bên cạnh đổi ý, Bùi Thanh Nguyên nhanh chóng nắm chặt lấy bàn tay lành lạnh kia.
Quý Đồng không nhúc nhích, thậm chí còn quên cả ăn bỏng ngô, cơ thể cứng đờ nhìn thằng màn hình phía trước, gương mặt dần ửng đỏ.
May mà trong phòng chiếu phim tối om, không có ai để ý.
Đây không phải là lần đầu tiên cậu với ký chủ nắm tay nhau.
Nhưng cảm nhận lại khác hẳn so với lúc trước.
Màn hình đang chiếu phim liên tục chớp tắt trong tầm mắt, cậu vẫn cố gắng nhìn theo cốt truyện đầy kịch tính, mặc dù trong đầu cậu chỉ toàn là hình ảnh hai bàn tay đang đan vào nhau.
Những người đang trong giai đoạn mập mờ thường hay tiến thêm một bước nhỏ nhưng quan trọng ở nơi có bầu không khí thích hợp như trong rạp chiếu phim.
Chỗ làn da chạm vào nhau trở nên nóng bừng, cho đến khi bộ phim kết thúc, những dòng phụ đề màu trắng bắt đầu chạy trên nền đen, đầu ngón tay lộ ra dưới ánh đèn đột ngột bật sáng.
Quý Đồng vẫn không dám cúi xuống nhìn.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía ánh đèn chói lọi, chậm rãi đi ra ngoài theo khán giả, đồng thời còn không quên ôm cái hộp bỏng ngô còn chưa ăn hết kia.
Dáng người hòa vào đám đông, như một con cá bơi vào đại dương bao la.
Lúc đi ngang qua quầy bán đồ ăn nhanh trong rạp chiếu phim, Bùi Thanh Nguyên hỏi cậu: \”Em muốn mua hộp mới không?\”
Quý Đồng lắc đầu: \”Em không ăn nữa.\”
Trước hương vị ngọt ngào bao phủ trái tim, bỏng ngô đã mất đi mùi thơm ban đầu của nó.
Cậu chỉ không nỡ vứt cái hộp bỏng ngô này thôi.
Hơn nữa cầm thứ gì đó trên tay sẽ khiến cậu trông không quá ngốc.
\”Được.\” Bùi Thanh Nguyên nhẹ giọng đồng ý: \”Khi nào cầm mỏi thì bảo anh.\”
\”Không đâu.\” Quý Đồng cúi đầu nhìn mặt sàn: \”Nhẹ lắm.\”
Cuộc đối thoại giản đơn, thang máy ngắm cảnh đang chậm rãi đi xuống.
Hết thảy đều không có gì khác với lúc thường.
Ngoài đôi bàn tay vẫn nắm chặt không rời giấu dưới ống tay áo.
Ký chủ luôn rất thông minh.
Không nói gì với cậu về lần chủ động trong bóng tối này, cũng có nghĩa là cậu sẽ không có cơ hội trốn tránh lần nữa.