Từ đường của Từ gia.
Từ Hòe Đình tám tuổi mặc quần áo đơn bạc, gương mặt không chút biểu cảm mà quỳ trước bài vị tổ tiên Từ gia. Nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc.
Hắn bị vu oan là ăn trộm đồ. Khi bị hàng trăm lời buộc tội nhắm vào mà không thể thanh minh, Từ Khải Đình đứng giữa đám người, nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt và trào phúng.@TửuHoa
Chỉ cần gã thấy ai không vừa mắt, chỉ cần khẽ động ngón tay là có thể khiến người đó mất hết tôn nghiêm. Một đám người xông vào phòng hắn, lục tung mọi thứ như đang điều tra một tên tội phạm.
Dù hắn đã ra sức giải thích thế nào, tất cả người lớn ở đó vẫn chỉ nhíu mày, nhìn hắn với ánh mắt không đồng tình, như thể hắn đã làm điều gì sai trái mà còn cố chấp cãi bướng. Trong khoảnh khắc ấy, Từ Hòe Đình chợt nghi ngờ liệu mình có học sai tiếng Trung hay không, nếu không thì tại sao những người này lại không hiểu nổi lời hắn nói?
Từ Khải Đình còn đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa: \”Nghe nói nó từ năm sáu tuổi đã biết ăn trộm rồi.\”
Vậy là Từ Hòe Đình bị lôi đến đây, quỳ phạt.
Nhớ lại ánh mắt bất đắc dĩ lắc đầu của những người đó trước khi bỏ đi, nụ cười trên môi hắn càng trở nên châm biếm hơn.
Hắn quỳ ở đó, lơ đãng nghĩ rằng có khi những người này còn cảm thấy họ đã \”khoan dung\” với hắn lắm rồi, để hắn còn được hưởng lợi nữa kìa?
Nhưng hắn nhanh chóng thu lại vẻ mặt đầy thách thức ấy.
Chuyện của mình còn chưa tính, nhưng mẹ hắn cũng luôn bị gây khó dễ, chắc chắn bà cũng chẳng khá hơn là bao. Mẹ hắn học tiếng Trung chậm, đến giờ chỉ nói được những câu giao tiếp cơ bản, chứ đừng nói đến việc cãi nhau với người khác. Một khi bị họ nhắm vào, hậu quả sẽ rất tệ.
Từ Hòe Đình nhíu mày, gương mặt dần hiện lên vẻ sốt ruột.
\”Ra đây.\” Hắn lạnh lùng lên tiếng.
Hắn quay mặt về phía bài vị tổ tiên, lẩm bẩm như thể đang nói chuyện với không khí.
Ban đầu, hắn định phớt lờ âm thanh phía sau lưng, nhưng đối phương cứ liên tục gây ra tiếng động khiến hắn không thể không chú ý.@TửuHoa
Sau lưng bỗng trở nên im lặng.
\”Nhắc lại lần nữa, ra đây.\” Hắn nhấn mạnh hơn.
Nhưng vẫn không có ai trả lời.
Bất đắc dĩ, Từ Hòe Đình đứng dậy, bước nhanh về phía cửa sổ.
Hắn còn chưa kịp tới nơi thì đã thấy trên bệ cửa sổ nhô ra một cái tai thỏ cực lớn.
Bước chân hắn khựng lại.
Chẳng bao lâu sau, một cái tai thỏ khác cũng xuất hiện.
Từ Hòe Đình: \”……\”
Có lẽ biết mình không thể trốn nữa, một con thỏ bông khổng lồ lén lút thò đầu ra từ cạnh bệ cửa sổ.