Mọi chuyện tại sao lại thành như vậy chứ?
Diệp Mãn nhìn bóng mình phản chiếu dưới vũng nước, chìm vào suy nghĩ.
Đó là một con mèo mướp lông dài thường thấy trong thành phố. Nhưng điều đặc biệt là, lông của nó có màu xám tro, vằn vện chỉ xuất hiện trên bốn chân. Bộ lông xù xì quanh cổ thì rối bù, còn bị bết lại, cọ vào da khiến cậu vừa đau vừa khó chịu.
Bàn chân nhỏ nhắn có lớp lông trắng như mang găng tay, nhưng vì thành phố vừa mưa xong nên giờ đã lấm lem bùn đất.@TửuHoa
Là một bé mèo yêu sạch sẽ và thích cái đẹp, Diệp Mãn nhìn bộ dạng hiện tại của mình mà đau lòng không thôi. Nỗi buồn tràn ngập tâm trí cậu đến mức không còn tâm trạng để suy nghĩ chuyện khác, chỉ chuyên chú liếm móng vuốt, cố gắng làm sạch mình một chút.
Một con mèo xấu xí chỉ có thể lang thang trên phố, không ai thích, khi muốn làm nũng với con người thì lại bị ghét bỏ, không xin được đồ ăn, chỉ có thể cuộn mình ngủ trong những góc tối vừa bẩn vừa hôi, còn phải chịu đựng lũ chó dữ ức hiếp…
Ôi.
Cậu đúng là một bé mèo đáng thương mà.
……
Khoan đã.
Diệp Mãn đang liếm móng bỗng dừng lại, tâm trạng bi thương cũng lập tức tan biến.
Bé mèo nhỏ đầy hoang mang.
Nếu cậu nhớ không lầm, cậu vốn là… một con người?
Cậu hoàn toàn không phải là mèo.
Vậy tại sao bây giờ cậu lại biến thành một con mèo, còn xuất hiện ở đây nữa chứ?
Một dấu chấm hỏi to đùng xuất hiện trong đầu Diệp Mãn.
Lúc này, trong đầu cậu vang lên một giọng nói điện tử, ngắt quãng:
\”Kích hoạt tình tiết ngẫu nhiên… nhân ba điểm thưởng! Nhưng hiệu quả không xác định, cậu chắc chắn muốn sử dụng không?\”
Ký ức khi còn là người của cậu chỉ còn vài mảnh vụn, lại có phần hỗn loạn, cụ thể thế nào thì nghĩ mãi cũng không ra.@TửuHoa
Cậu chỉ biết rằng bộ dạng hiện tại của mình quá mức bẩn thỉu, khiến cậu cảm thấy thật ấm ức.
Sau cơn mưa, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, bụng thì đói đến mức kêu òng ọc. Diệp Mãn không còn cách nào khác ngoài việc thận trọng lang thang giữa thành phố rộng lớn này, tìm kiếm thứ gì đó để lấp đầy bụng.
Mãi mới lần theo mùi thức ăn, cậu tìm đến một khu chung cư nhỏ, nơi đó đã có khá nhiều mèo hoang tụ tập.
Ngay khi Diệp Mãn xuất hiện, tất cả những con mèo ở đó đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt sắc bén đến mức khiến cậu cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Cậu lặng lẽ đứng xa quan sát một lúc rồi cẩn thận tiến lại gần, đáng thương cất tiếng \”meo meo\” hai lần.
Một con mèo vàng to lớn bên cạnh chậu thức ăn lập tức trợn mắt, há miệng gầm gừ: \”Ha ——!\”