Diệp Mãn lớn lên rất nhanh, mỗi năm một dáng vẻ khác nhau, dần dần trở thành một thiếu niên khôi ngô, tuấn tú. Gương mặt vốn còn chút bầu bĩnh trẻ con nay đã dần thon gọn, làm nổi bật thêm những đường nét tinh tế và thanh tú. Cậu luôn ngẩng cao đầu, dáng vẻ thiếu niên tràn đầy sức sống, mỗi khi chuyển động, đuôi tóc khẽ đong đưa theo từng cử động.
Đôi mắt trong veo, sáng lấp lánh luôn nhìn chằm chằm vào Từ Hòe Đình với ánh mắt chân thành, khiến trái tim của Từ Hòe Đình có chút ngứa ngáy.@TửuHoa
Không biết từ bao giờ, Diệp Mãn đã dưỡng thành thói quen cứ nhìn thấy Từ Hòe Đình là chạy ào tới. Khi còn nhỏ, cậu thậm chí còn trực tiếp nhảy lên lưng hắn, nhiều lần khiến Từ Hòe Đình khi đó vẫn còn là một thiếu niên, bị cậu làm cho lảo đảo.
Lớn hơn một chút, cậu lại trở nên biết suy nghĩ hơn, mỗi lần chạy ào đến trước mặt Từ Hòe Đình cũng biết tiết chế, chỉ nhào vào ôm lấy hắn một cách đầy nhiệt tình, không còn lỗ mãng nhảy lên lưng hắn như trước nữa.
Chỉ có điều, hơi đáng tiếc một chút… công sức mà Từ Hòe Đình đã bỏ ra để lén luyện tập trong phòng thể thao lúc nửa đêm, hoàn toàn thành công cốc.
Trì Nhạn có rất nhiều việc phải làm, thời gian của anh luôn được sắp xếp thật ngăn nắp và kín kẽ, ngày càng bận rộn hơn. Vì thế, sau giờ tan học, thường xuyên chỉ còn lại hai người Diệp Mãn và Từ Hòe Đình cùng nhau về nhà.
Những lúc rảnh rỗi, không muốn về nhà quá sớm, Từ Hòe Đình sẽ bảo tài xế dừng xe ở một địa điểm bất kỳ rồi cùng Diệp Mãn dạo chơi loanh quanh trên phố.
Chỉ đơn giản là đi bộ bên nhau trên phố, vậy mà cũng khiến tâm trạng trở nên vui vẻ hơn hẳn.
Diệp Mãn thích ở bên cạnh Từ Hòe Đình. Khi có hắn bên cạnh, cậu luôn có vô số chuyện để nói, có thể thao thao bất tuyệt mà không biết chán.
Cậu cứ nói mãi, nói mãi, còn Từ Hòe Đình thì chỉ yên lặng nhìn cậu, khẽ mỉm cười.
Cho dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, có phần nhàm chán, Từ Hòe Đình vẫn luôn lắng nghe một cách nghiêm túc, dáng vẻ rất kiên nhẫn, không hề cảm thấy phiền chán chút nào.
Bốn mắt chạm nhau, trong lòng Diệp Mãn dâng lên một cảm giác khó tả, ngực bỗng có chút căng thẳng, gương mặt cũng nóng lên.@TửuHoa
Theo lẽ thường trong những câu chuyện trước đây, lẽ ra cậu nên nghĩ rằng đối phương đang thầm cười nhạo mình. Có thể là chê cười những gì cậu nói quá ngây thơ, cũng có thể là vì một lý do nào khác. Ai mà biết được?
Thế nhưng, Diệp Mãn lại cảm thấy không phải như vậy.
Nếu thật sự bị cười nhạo, cậu chắc chắn sẽ tức giận. Nhưng lần này, cậu lại không hề muốn giận chút nào. Cậu chỉ muốn Từ Hòe Đình đừng cười với cậu như thế nữa.
Một lần nọ, sau khi tan học, hai người cùng đi trên đường. Diệp Mãn tình cờ nhìn thấy một quầy hàng ven đường bán kem ốc quế siêu to. Bất cứ thứ gì mới mẻ, cậu đều muốn thử qua một lần, vì vậy lập tức kéo Từ Hòe Đình chạy đến mua.