Dọc đường đi, Diệp Mãn không nói gì, rầu rĩ buồn bực nằm trên lưng Từ Hòe Đình.
Đường về nhà rất xa, khi sắp đến nơi, trời đã tối hẳn, mưa cũng dần nhỏ lại. Từ xa có thể nhìn thấy ánh sáng hắt ra từ cửa Trì gia, cùng với bóng dáng ai đó đang nôn nóng chờ đợi.
Trước khi đưa Diệp Mãn vào nhà, Từ Hòe Đình chào hỏi người trong Trì gia. Vì ngày nào hắn cũng chạy sang Trì gia, người Trì gia đã quen thuộc với hắn đến mức không thể thân thiết hơn, cũng rất yên tâm về hắn. Chỉ là quá muộn vẫn chưa về, lại thêm thời tiết xấu, khó tránh khỏi khiến người ta lo lắng, nhịn không được mà ra ngoài xem thử.@TửuHoa
\”Sắp đến rồi, đừng ngủ, về tắm rửa rồi ngủ tiếp.\” Từ Hòe Đình siết chặt cậu bé trên lưng mình.
Người được cõng trên lưng tỏ ra vô cùng ghét bỏ, nhưng sau vài giây im lặng, vẫn chậm rãi gật đầu.
Đi thêm vài bước, hắn nghe thấy người phía sau ngập ngừng hỏi: \”Sao anh không tức giận?\”
\”Tức giận chuyện gì?\” Từ Hòe Đình thản nhiên đáp.
Diệp Mãn nghĩ thầm, tất nhiên là vì cậu tâm trạng không tốt, giận cá chém thớt lên hắn, cố ý ngang bướng, làm loạn, để hắn phải cõng mình xa như vậy dưới trời mưa tệ hại thế này.
\”Anh đúng là người chẳng có chút tính khí nào cả.\” Diệp Mãn thẳng thắn lầm bầm.
\”Đây là lần đầu tiên có người nói anh như vậy.\” Từ Hòe Đình cảm thấy thú vị, hạ giọng dọa cậu: \”Bọn họ đều bảo anh hung dữ lắm.\”
Diệp Mãn rất đỗi kinh ngạc: \”Bọn họ bị mù hết rồi à?\”
Làm sao một người bị một nhóc con như mình leo lên đầu cưỡi cổ mà lại có thể gọi là hung dữ được chứ?
Đường mưa bùn lầy lội, quần áo và giày của Từ Hòe Đình đều ướt nhẹp và lấm bẩn. Trong ký ức của Diệp Mãn, lần đầu gặp nhau, người này là một công tử nhỏ sang trọng, vậy mà bây giờ lại vì dỗ dành cậu mà biến bản thân thành ra nông nỗi này. Một người như vậy, thế nào lại bị nói là hung dữ chứ?
Chắc chắn là do những người kia có vấn đề. Cậu âm thầm gật đầu tự khẳng định.
Diệp Mãn vòng tay ôm chặt cổ anh đẹp trai này: \”Có phải anh bị người ta ức hiếp không? Đừng nghe bọn họ nói vớ vẩn.\”
Từ Hòe Đình gật đầu, nghiêm túc trả lời: \”Không nghe bọn họ, nghe em.\”
Sự bực bội dần tan biến từng chút một, tâm trạng Diệp Mãn tốt lên hẳn, đắc ý nói: \”Nghe em là được rồi.\”@TửuHoa
Thấy cậu cuối cùng cũng vui vẻ hơn, Từ Hòe Đình cũng cười. Lúc này, hắn mới nhớ ra chuyện gì đó, bèn nói: \”À đúng rồi, thật ra trên đường đi anh vẫn muốn nói với em, em không cần ôm anh chặt như vậy đâu, anh sẽ không để em ngã xuống đâu.\”
\”…Em không phải vì sợ ngã xuống.\” Diệp Mãn ép sát người vào lưng hắn, cánh tay siết chặt hơn, nghiêm túc nói: \”Gió lớn như vậy, dù có bung ô cũng không ngăn được mưa hắt vào, em ôm chặt hơn một chút để che cho anh, anh xem, lưng anh hoàn toàn không bị ướt chút nào.\”