2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 79: Đổi một con mắt của tôi cho em ấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 79: Đổi một con mắt của tôi cho em ấy

Trên hành lang bệnh viện, trợ lý Trần đang trao đổi nhỏ giọng với mấy bác sĩ chủ trị của Diệp Mãn.

Trợ lý Trần nói gì đó, nhưng bác sĩ chỉ lắc đầu.@TửuHoa

Sắc mặt trợ lý Trần hơi sững lại. Sau khi bác sĩ rời đi, chỉ còn lại một mình anh ta trên hành lang. Anh ta quay đầu nhìn về phía phòng bệnh phía sau.

Cánh cửa đóng chặt, khe cửa hắt ra một chút ánh sáng. Bên trong yên tĩnh đến lạ thường, chắc hẳn cậu thiếu niên kia đã ngủ rồi.

Lúc bị gọi đến gấp gáp, anh ta lập tức thấy ông chủ nhà mình lao xuống xe, bế cậu thiếu niên chạy như điên vào trong, nhìn cảnh đó, không biết còn tưởng rằng đã có chuyện gì nghiêm trọng lắm.

Trợ lý Trần khẽ thở dài.

Nhưng cũng chẳng thể nói gì hơn.

Cậu thiếu niên mù đó dù miễn cưỡng duy trì chút ánh sáng cuối cùng, cũng không thể giữ lại được. Thực ra, chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra, mọi người cũng đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, chỉ là không ngờ ngày đó lại đến nhanh đến vậy, bất ngờ đến vậy.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, một người phụ nữ đi giày cao gót chạy đến, mái tóc rối bời, thậm chí còn chưa kịp thở đều, nắm lấy tay trợ lý Trần, gấp gáp hỏi: \”Tiểu Mãn sao rồi?\”

Trợ lý Trần chỉ khẽ đỡ bà, im lặng không nói.

Tần Phương Nhụy lập tức hiểu ra điều gì đó, bà nhắm chặt mắt, phía sau bà, ba người đàn ông trong nhà cũng chạy đến.

Nhìn thấy biểu cảm đau lòng, nước mắt không kìm được mà rơi xuống của Tần Phương Nhụy, ba cha con Trì gia đại khái cũng đã đoán được kết quả.

Trì Giác lẩm bẩm: \”Sao lại như vậy…\”

Trì Nhạn mặt lạnh lùng: \”Lúc đi vẫn còn ổn mà, sao chỉ chớp mắt đã thành ra thế này?\”

\”Cụ thể thế nào tôi cũng không rõ lắm. Bác sĩ nói cảm xúc của bệnh nhân cũng ảnh hưởng đến đôi mắt, có thể đã xảy ra chuyện gì đó, tâm trạng dao động quá mạnh trong thời gian ngắn, quá vui hoặc quá buồn khiến đôi mắt gặp vấn đề. Kế tiếp có thể quan sát thêm, nhưng khả năng cao là… không còn cách nào nữa.\”@TửuHoa

Nhìn thấy bọn họ có ý định vào phòng bệnh, trợ lý Trần giơ tay cản lại: \”Cậu ấy vừa ngủ rồi, Từ tiên sinh đang ở trong trông nom. Nếu không, mọi người chờ cậu ấy tỉnh rồi vào thăm, cậu ấy thật khó khăn mới ngủ được.\”

Trì Nhạn gật đầu: \”Vất vả cho Từ tiên sinh và trợ lý Trần rồi. Khi Tiểu Mãn tỉnh, làm ơn báo cho tôi biết.\”

Trợ lý Trần cười nhẹ: \”Tổng giám đốc Trì khách sáo quá, đây là điều nên làm.\”

Trì Ngạn Vinh vỗ vai Trì Nhạn: \”Mọi người cứ ở đây, ba đi nói chuyện với bác sĩ.\”

\”Con đi với ba.\” Trì Giác nắm chặt lòng bàn tay, nhìn Trì Nhạn một cái rồi đi cùng Trì Ngạn Vinh gặp bác sĩ.

Trên giường bệnh, cậu thiếu niên tóc đen vẫn còn nước mắt đọng trên mặt, lặng lẽ ngủ say.

Hơi thở của cậu rất nhẹ, phải đến gần mới có thể nghe rõ. Khuôn mặt tinh xảo tái nhợt đến gần như trong suốt, nhìn vào khiến người ta không khỏi lo lắng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.