Trì Giác dựa vào tường, cúi đầu.
Hai tay đặt sau lưng không ngừng siết chặt rồi lại thả lỏng, dùng cách này để kiềm chế cảm giác nghẹn ngào trong lòng, buộc bản thân phải làm ra vẻ dửng dưng, như không có chuyện gì xảy ra.
Nếu trong tình huống này mà lộ ra cảm xúc đau khổ, người khác sẽ đến an ủi anh, mà như vậy thì thật quá lỗi thời. Chỉ khi họ thấy anh vẫn bình thường, không sao cả thì mới có thể yên lòng và tập trung an ủi người quan trọng hơn — tiểu Mãn – người lúc này càng cần được an ủi hơn anh.
Anh phải thể hiện mình thật trưởng thành, trông bình tĩnh và lý trí, nếu không thì sẽ chỉ khiến mọi người xung quanh chịu thêm áp lực, làm cho những người vốn đã rối bời càng thêm nặng nề.
Trước mặt anh bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay, trên đó đặt một con thỏ giấy gấp quen thuộc.
Trì Giác nhìn con thỏ ấy hồi lâu mà không có phản ứng gì.@TửuHoa
Bàn tay kia có chút nôn nóng, lại đưa về phía trước thêm chút nữa: \”Ông ta vốn dĩ là người như vậy đấy, chỉ cần cảm thấy sĩ diện bị tổn thương, lòng tự trọng bị đụng chạm là sẽ nói mấy lời khó nghe nhất, chuyên chọn vào điểm yếu của người ta mà đâm. Nếu anh bị ông ta mắng đến mức bật khóc, thì ông ta chắc chắn sẽ đắc ý đến chết mất! Ông ta đắc ý thì tôi lại tức chết! Anh đứng về phía tôi đi, đừng có thật sự để bị Diệp Quốc Văn mắng khóc, khóc rồi chẳng phải làm ông ta sướng chết sao?\”
Thiếu niên đứng trước mặt hắn cứ lầm bầm lầu bầu một tràng dài.
Diệp Mãn không nhìn thấy Trì Giác đang làm gì, chỉ nghe thấy tiếng khóc của cha mẹ Trì gia, nghe thấy anh cả đang chỉ huy người thu dọn tàn cục, nhưng lại không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào từ phía Trì Giác. Điều này khiến Từ Hòe Đình phải dẫn cậu đến đây.
Sao lại yên tĩnh đến vậy? Một chút tiếng động cũng không có? Không phải là bị Diệp Quốc Văn mắng đến mức khóc rồi, sợ mất mặt, không dám lên tiếng chứ?
Nghĩ vậy, cậu cảm thấy không ổn.
Bên phía cha mẹ Trì gia đã có anh cả trông nom, thế nên cậu đi tìm Trì Giác.
\”Cho anh cái này.\” cậu móc ra con thỏ giấy luôn mang theo bên người.@TửuHoa
Thấy con thỏ ấy, mắt Trì Giác đỏ hoe, chậm rãi nhận lấy từ tay cậu, cẩn thận nâng niu. \”Anh không phải bị ông ta mắng đến mức khóc.\”
So với những người khác đang đau khổ giữa cảnh tượng bi thương này, Diệp Mãn lại có vẻ rất đắc ý với màn diễn xuất của mình. Nếu không phải vừa mới nhận được cuộc điện thoại kia, có lẽ cậu còn có thể diễn sâu hơn nữa.
\”Ơ, thế sao anh không nói gì?\”
\”Tiểu Mãn.\” Trì Giác ngập ngừng, giọng nói trầm xuống: \”Mấy năm nay, em đã chịu nhiều khổ sở vì anh rồi… Anh… vốn dĩ người nên chịu khổ là anh…\”
Nghe anh nói vậy, Diệp Mãn ngược lại ngẩn người, sững sờ trong giây lát.
Một chặng đường đi tới, cậu không cảm thấy khổ. Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày, chớp mắt đã là nhiều năm. Cẩn thận nghĩ lại, có lẽ cảm giác nhiều nhất chính là tê dại.