2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 77: Đừng nghe – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 77: Đừng nghe

\”Tiểu Mãn… Tiểu Mãn…\”

Từ Hòe Đình không nói được quá nhiều lời, chỉ liên tục gọi tên Diệp Mãn bên tai, mỗi một tiếng gọi lại càng lưu luyến, không muốn rời xa.

Trì Nhạn vội vã lái xe trở về, qua cửa sổ xe nhìn thấy hai người đang ôm chặt nhau trước cửa. Họ dựa vào nhau rất chặt, ôm đối phương với tất cả sức lực như thể đang ôm lấy cả thế giới của mình.@TửuHoa

Anh lặng lẽ nhìn một lúc lâu, cuối cùng cụp mắt xuống, lái xe rời đi, để lại không gian riêng cho họ.

Từ Hòe Đình dường như nhớ ra điều gì đó, ngồi dậy, lục lọi trong túi áo, cuối cùng lấy ra một mặt dây chuyền cổ màu đồng cũ kỹ.

Mặt dây chuyền bị vấy máu trên tay hắn, hắn vội vàng dùng quần áo lau sạch, cẩn thận dùng bàn tay chưa dính máu kéo tay Diệp Mãn sờ lên mặt dây chuyền ấy.

\”Cái này là anh tìm thấy trong di vật của mẹ anh, sờ chỗ này đi, mở ra bên trong có một bức ảnh.\” hắn vừa nói vừa đưa tay Diệp Mãn chạm vào mặt dây chuyền cũ. \”Đây là ảnh của anh hồi nhỏ.\”

Mặt dây chuyền hình trứng, không phải món đồ quý giá gì, nhưng khi mở ra, bên trong có một tấm ảnh ố vàng, trên đó là Từ Hòe Đình khi còn nhỏ.

Do hoàn cảnh sống khi xưa, đây là bức ảnh duy nhất còn sót lại của hắn thời niên thiếu.

Từ Hòe Đình nhẹ nhàng, ôn tồn nói: \”Tiểu Mãn, em có nghe qua chuyện này chưa? Trước đây, vào thời chiến, những người lính trước khi ra chiến trường thường đặt ảnh của mình vào mặt dây chuyền rồi giao cho người yêu giữ bên mình. Nghe nói làm như vậy thì sau khi chết, linh hồn có thể tìm về bên người họ yêu.\”

Hắn ngừng lại một chút, rồi cười nói: \”Anh đoán đây chỉ là một cách tự an ủi tâm lý thôi, bởi vì hầu hết những người ra chiến trường đều không thể quay về nữa. Nhưng khi đó, tổ tiên là vậy, mẹ anh từ nhỏ đã nghe ông ngoại kể chuyện này nên tin không chút nghi ngờ. Vì vậy, bà đã luôn giữ ảnh của anh và chị gái trên người, nói rằng sau này khi tụi anh gặp được người muốn ở bên cả đời thì có thể trao lại chiếc dây chuyền này cho họ giữ.\”

Chiếc dây chuyền này Từ Tư Nghi cũng có một cái, cô đã mang theo nó khi xuất giá rồi sau đó đưa nó cho Mạnh Sơ.

Chỉ có Từ Hòe Đình, sau khi mẹ hắn qua đời, chiếc dây chuyền này bị người khác cướp mất cùng với những di vật khác.

\”Nghe thì có vẻ khó tin, nhưng anh vốn không tin vào những thứ này, vậy mà bây giờ lại rất mong nó là sự thật.\” Từ Hòe Đình nói, khép mặt dây chuyền lại, đồng thời nắm lấy tay Diệp Mãn, đặt cả hai vào lòng bàn tay mình, cúi đầu hôn lên tay cậu.

\”Thật hy vọng anh có thể mãi mãi ở bên cạnh em.\”@TửuHoa

Dù là khi còn sống hay khi đã chết.

Hắn đeo mặt dây chuyền lên cổ Diệp Mãn. Họ đã từng trao đổi ảnh chụp hồi nhỏ cho nhau, về sau cũng sẽ trở thành dấu hiệu để linh hồn tìm về nhau. Dù có chút mê tín nhưng Từ Hòe Đình lại cảm thấy điều này thật tuyệt vời, tuyệt vời đến mức không thể nào tốt hơn được nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.