\”Rầm!\”
\”Đồ khốn nạn!\” Ông nội Trì đập mạnh xuống bàn, cổ đỏ bừng vì tức giận, nhưng ngay lập tức bị bà nội giữ lại, trách móc: \”Ông nhỏ tiếng chút đi, làm trẻ con sợ bây giờ.\”
Bà ra hiệu cho ông nhìn Diệp Mãn.@TửuHoa
Quả nhiên, Diệp Mãn bị tiếng động bất ngờ làm cho hoảng sợ, Từ Hòe Đình đang ôm lấy vai cậu vỗ về, cúi đầu nhẹ giọng an ủi. Diệp Mãn mỉm cười với hắn, lắc đầu tỏ ý mình không sao.
Cơn giận của ông nội Trì bị nghẹn lại. Bà nội Trì nhẹ giọng an ủi: \”Tiểu Mãn, con đừng sợ, ông nội tức giận không phải vì con đâu, mà là do tức không chịu nổi những việc Diệp Quốc Văn đã làm.\”
Diệp Mãn lặng lẽ nắm lấy tay Từ Hòe Đình, cảm giác an tâm hơn rất nhiều, bình tĩnh trả lời: \”Con không sao.\”
Tần Phương Nhụy đặt tay lên ngực, bảo Trì Nhạn lấy giúp bà túi thuốc, lấy một viên uống. Trì Nhạn đưa cho bà ly nước, sau khi uống thuốc xong, bà cảm thấy dễ thở hơn một chút.
\”Ông ta phải trả giá đắt.\” Bà nhìn về phía Diệp Mãn, hốc mắt lại đỏ hoe, tim đau đến mức không thể thở nổi.
Muốn hỏi tại sao chuyện lớn như vậy mà thằng bé vẫn luôn không chịu nói ra, nhưng rồi lại chẳng biết phải nói gì.
Diệp Mãn cho rằng đây là chuyện của riêng mình, nên cậu phải tự mình gánh vác tất cả.
Tần Phương Nhụy bỗng nhiên nhận ra một sự thật sâu sắc: Đứa trẻ đã mất đi sẽ không bao giờ trở lại.
Dù cho bây giờ nó đã quay về Trì gia, nhưng linh hồn của nó đã sớm được quá khứ đắp nặn thành hình. Trái tim nó bị mắc kẹt trong những ngày tháng đã qua. Khi nó thoát ra khỏi những ký ức đó, nó cũng sẽ không còn mãi mãi ở lại Trì gia nữa.
Những chú chim non cần cha mẹ xây tổ làm nơi trú ẩn, nhưng khi đôi cánh đã cứng cáp, chúng sẽ muốn bay đến thế giới rộng lớn hơn, đi qua những cơn mưa gió, đuổi theo những tia chớp.
Thế giới bên ngoài rộng lớn hơn gia đình rất nhiều, thằng bé muốn ôm lấy một thế giới rực rỡ hơn, muốn có thêm nhiều bạn bè yêu thương mình, có được người yêu của riêng mình, có một gia đình của chính mình. Nó sẽ có lý tưởng, có khát vọng, có những thứ mà bản thân muốn theo đuổi. Những người đó, những thứ đó sẽ dần dần lấp đầy toàn bộ thế giới của nó. Trong vô số điều ấy, gia đình khi còn bé đã không còn là một điều thiết yếu nữa.
Bọn họ vẫn là gia đình.
Thời gian và tình yêu sẽ giúp xây dựng một mối liên kết vững chắc hơn giữa họ, nhưng gia đình mà thằng bé tìm lại sau khi trưởng thành sẽ không bao giờ là nơi để nó trở về.
Nó không còn cần đến điều đó nữa.@TửuHoa
Nó vẫn là con cháu Trì gia, nhưng nó sẽ không bao giờ là đứa con bé bỏng của ba mẹ nữa.
Tần Phương Nhụy bỗng nhiên bật khóc, nước mắt giàn giụa.
Trì Nhạn vỗ vỗ lưng mẹ, còn Trì Giác đứng bên cạnh cũng đã đỏ hoe mắt. Anh mấp máy môi, muốn nói gì đó với Diệp Mãn nhưng cuối cùng lại không thốt lên lời.