Diệp Mãn cứ thế mà bị dắt về phòng.
Từ Hòe Đình bảo cậu ngồi trên giường một lát, còn mình thì đi đến tủ quần áo lấy đồ cho cậu.
\”Áo ngủ được không?\”
\”Ừm.\”@TửuHoa
Qua vài giây, Từ Hòe Đình cảm thấy có người nhẹ nhàng kéo góc áo mình.
Người vốn dĩ đang ngồi trên giường không biết từ lúc nào đã đi lại gần, kéo lấy vạt áo hắn từ phía sau.
Từ Hòe Đình dừng động tác, quay đầu lại nhìn, thấy không gian xung quanh bỗng nhiên trở nên yên tĩnh. Đối phương ngây ngốc ngẩng mặt lên, như thể đang hỏi: \”Sao vậy?\”
Trái tim Từ Hòe Đình bỗng dưng bị chạm đến, buông bộ quần áo trong tay xuống, xoay người ôm lấy cậu, đặt một nụ hôn rồi chống cằm lên đầu cậu, bất đắc dĩ cảm thán: \”Anh phải làm gì với em đây, thật là càng nhìn càng thích, thích đến mức anh muốn tìm sợi dây khóa em trên người anh, đi đến đâu thì bế theo đến đó.\”
\”……\”
Diệp Mãn kéo kéo tay áo hắn, giọng nhỏ nhẹ: \”Có thể mà.\”
Từ Hòe Đình suýt nữa bật cười: \”Em nói vậy, anh thực sự muốn động lòng rồi đó.\”
Diệp Mãn nghĩ bụng, người này đầu óc không bình thường, vậy chẳng phải càng thêm phiền toái cho hắn sao? Hắn làm chuyện vất vả như vậy mà còn có thể vui vẻ được, đúng là kẻ ngốc nhất mà Diệp Mãn từng gặp.
Diệp Mãn duỗi tay về phía hắn: \”Anh xích đi.\”
Từ Hòe Đình cầm lấy tay cậu, áp vào lồng ngực mình, thở dài như đang đầu hàng: \”Anh nào nỡ chứ.\”
Hắn ôm cậu, nhẹ nhàng đung đưa: \”Tiểu Mãn, anh có dự cảm rằng về sau chúng ta sẽ là một gia đình rất hạnh phúc.\”
\”Chúng ta?\”
Giọng nói của Từ Hòe Đình mang theo ý cười: \”Có thể cho anh một cơ hội cầu hôn không?\”
Diệp Mãn chậm mấy giây mới ý thức được hắn đang nói đến cầu hôn.
Câu này làm người ta ngẩn ra tại chỗ.
Suy nghĩ cẩn thận rồi, cậu có chút hoảng hốt: \”Em chưa từng yêu đương, em không biết, chuyện này cũng cần phải cho cơ hội trước sao? Em bây giờ phải nói gì đây?\”@TửuHoa
\”Nói \”có thể\”.\” Từ Hòe Đình nhắc nhở, rồi nghiêm túc suy nghĩ: \”Em nói không thể, vậy anh cũng chỉ có thể vài tháng sau lại hỏi lại một lần nữa.\”
Diệp Mãn chớp mắt nhanh: \”Có thể.\”
Từ Hòe Đình bật cười thành tiếng.
Diệp Mãn bị hắn cười đến đỏ mặt, lầm bầm: \”Có phải quá nhanh rồi không?\”
\”Không nhanh đâu, từ bây giờ đến mùa hè vẫn còn vài tháng, một chút cũng không nhanh.\” Từ Hòe Đình nói: \”Trước đó, anh còn có vài chuyện cần giải quyết, Diệp Quốc Văn và…\”
Còn có một số vấn đề của chính hắn.
Từ Hòe Đình cũng cần phải khép lại quá khứ của mình.