Hệ thống chưa từng thấy Diệp Mãn trong trạng thái này. Đây là lần đầu tiên từ khi biết cậu đến nay, nó thấy cậu như vậy.
Nó đã từng thấy cậu giả vờ mạnh mẽ, đóng vai bé đáng thương; thấy cậu nghiến răng âm trầm trong bóng tối; thấy cậu hoảng hốt cô đơn, thấy cậu lặng lẽ rơi nước mắt, cũng đã thấy cậu vui mừng khôn xiết… Nhưng chưa từng thấy cậu sợ hãi đến như thế này.@TửuHoa
Ngay cả khi lần đầu biết mình chỉ là một nhân vật phản diện nhỏ nhoi, thậm chí khi cận kề cái chết, cậu cũng chưa từng sợ hãi như vậy.
Từ Hòe Đình cũng chưa từng thấy qua.
Không ai từng thấy cậu trong trạng thái này.
Lúc bị bóng đè, cậu cũng sẽ hoảng sợ, nhưng khi đó cậu còn giãy giụa, còn nức nở. Còn bây giờ, cả gương mặt cậu trắng bệch, lặng lẽ cúi đầu, không nói lời nào, không phát ra âm thanh, hàng mi khẽ run, hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.
Chỉ mới trôi qua có một chút thôi mà cậu như thể vừa bị vớt từ dưới nước lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Lạnh đến đáng sợ.
Cơ thể cậu run rẩy dựa vào người Từ Hòe Đình.
Có lẽ cậu cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, cố gắng ho lên một tiếng nhưng vẫn thấy khó chịu, thế nên theo bản năng, cậu đưa tay lên nắm chặt lấy cổ mình.
Tim Từ Hòe Đình như muốn ngừng đập.
Hắn lập tức chộp lấy hai tay Diệp Mãn: \”Tiểu Mãn, buông tay ra!\”
\”Anh cầu xin em, buông tay ra!\”
Từ Hòe Đình dỗ dành cậu, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay căng cứng.
Diệp Mãn còn chưa nhận thức được mình đang làm gì, cho đến khi cảm thấy một cơn đau nhói trên cổ tay rồi nghe tiếng Từ Hòe Đình hoảng hốt gọi tên mình.
Cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên, bỗng nhiên toàn thân run rẩy.
Nhớ lại trước đây Từ Hòe Đình từng hỏi cậu có biết không, rằng khi ngủ cậu có bóp cổ mình hay không. Khi đó, Diệp Mãn còn cảm thấy rất khó hiểu, hỏi cả hệ thống, hệ thống cũng bảo chưa từng thấy qua. Kết quả, bây giờ sự việc đó lại thực sự xảy ra.@TửuHoa
Diệp Mãn hoảng loạn.
Sau khi tỉnh táo lại, cậu cố gắng điều chỉnh nhịp thở và giọng nói của mình. Khi Từ Hòe Đình thả lỏng bàn tay đang giữ chặt cậu, cậu lại vội vã níu lấy áo của đối phương: \”Em không biết… Em thật sự không biết tại sao lại như thế này… Em không muốn chết… Em chỉ là cảm thấy khó chịu, cho nên…\”
Nói đến đây, giọng cậu nghẹn ngào, gần như không thể phát ra âm thanh nữa.
Từ Hòe Đình ôm chặt lấy cậu: \”Không sao cả, tiểu Mãn, bình tĩnh một chút, anh ở đây với em, sẽ không sao đâu. Em sẽ không chết.\” Hắn nhẹ nhàng xoa tóc Diệp Mãn, trấn an cậu: \”Anh sẽ luôn ở bên em, em còn nhớ không? Chúng ta đã hứa với nhau rồi, anh sẽ bảo vệ em, cho nên em tuyệt đối sẽ không sao cả.\”
Giọng hắn run rẩy, nhưng vẫn liên tục an ủi, nói cho Diệp Mãn biết rằng cậu không cần phải sợ, rằng hắn sẽ bảo vệ cậu.