Sáng sớm, khi Diệp Mãn tỉnh lại trong lúc hệ thống vẫn kể chuyện, cậu bị dọa cho hoảng sợ.
Hệ thống nói với cậu rằng, tối hôm qua anh cả cậu đã ngồi trên sofa bên cửa sổ, nhìn chằm chằm cậu suốt cả đêm.
Hệ thống: \”Nếu không phải anh ta chỉ đơn thuần nhìn chằm chằm cậu mà không làm gì khác, tôi đã nghi ngờ anh ta bị yêu ma quỷ quái nhập vào người, định lấy mạng cậu rồi.\”
Cẩn thận lắng nghe, bên cửa sổ quả nhiên có động tĩnh.@TửuHoa
Diệp Mãn quay đầu về hướng phát ra âm thanh, nghi hoặc hỏi: \”Anh cả?\”
\”Ừ.\” Giọng Trì Nhạn khàn khàn, nghe là biết vừa thức trắng một đêm, mệt đến chết đi được.
Diệp Mãn kỳ quái hỏi: \”Sao anh lại ngồi ở đó?\”
Thực ra cậu muốn hỏi rằng tại sao anh cả lại thức trắng cả đêm nhìn chằm chằm cậu, nhưng nếu là tình huống bình thường, cậu vốn không nên biết chuyện này nên đành đổi cách hỏi.
Trì Nhạn đương nhiên không thể nói rằng vì được Từ Hòe Đình nhắc nhở nên anh lo lắng, đề phòng, nhìn chằm chằm Diệp Mãn cả đêm, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể lao lên cứu em trai mình.
Nhưng rốt cuộc, tối hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra.
Từ sau đêm ở gác mái, giấc ngủ của Diệp Mãn đã tốt hơn rất nhiều, không còn dễ dàng tỉnh giấc giữa đêm như trước, càng không xuất hiện tình trạng như lời Từ Hòe Đình nói.
Nhưng con người Từ Hòe Đình, tuyệt đối không phải kiểu người sẽ lấy chuyện này ra đùa giỡn. Trì Nhạn dự định sẽ tiếp tục quan sát thêm một thời gian.
Tạm thời vậy, anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáp: \”Đang suy ngẫm về nhân sinh.\”
Diệp Mãn: \”Hả?\”
Trì Nhạn đứng lên đi về phía phòng tắm: \”Dậy rồi thì mau dọn dẹp một chút, ăn sáng xong chúng ta về nhà.\”
Diệp Mãn \”dạ\” một tiếng đáp lại, gãi gãi đầu, không hiểu nổi Trì Nhạn lại phát bệnh gì nữa.
Chẳng lẽ thật sự bị trúng tà?@TửuHoa
Suy nghĩ một hồi, vẫn không đoán ra được Trì Nhạn đang nghĩ gì, Diệp Mãn đơn giản quên luôn chuyện này.
\”Anh cả làm việc đều có lý do của anh ấy, biết đâu thật sự là đang suy nghĩ về nhân sinh.\” Diệp Mãn thoải mái nói.
Hệ thống: \”Ký chủ, tôi cảm giác cậu không còn giống trước nữa.\”
Diệp Mãn từ trên giường bò xuống, mặt mày rạng rỡ: \”Gần đây mọi chuyện đều thuận lợi, tâm tình thoải mái là điều đương nhiên. Chúng ta là những người chiến thắng trong cuộc đời, hắc hắc!\”
Hệ thống: \”Ồ… Chỉ vậy mà đã thành người chiến thắng trong cuộc đời, không biết người mà trước đây ngày nào cũng âm thầm nguyền rủa tôi, oán hận bản thân là một pháo hôi ác độc, là ai nhỉ?\”
Nghe câu này, Diệp Mãn thầm nghĩ, xem ra hệ thống vẫn còn chưa xoát đủ kịch bản.
Nói thật, cậu đã làm nhân vật pháo hôi suốt 18 năm, chẳng lẽ còn không biết sao? Nếu thật sự là nhân vật pháo hôi, làm gì có chuyện lại có cả hệ thống thế này?