Nhìn thấy người bên cạnh vui vẻ như vậy, trong mắt Từ Hòe Đình hiện lên một nụ cười thầm lặng.
Diệp Mãn có vẻ rất thích nơi này. Từ Hòe Đình nghĩ rằng cậu sẽ muốn nhìn ngắm thêm một lúc nữa, nhưng Diệp Mãn lại lưu luyến thu ánh mắt về rồi quay sang nhìn hắn.
Từ Hòe Đình cúi mắt xuống, thấy Diệp Mãn đang nghiêm túc đấu tranh với chiếc áo lông vũ của mình. Hắn cứ đứng im đó, mặc cho Diệp Mãn tùy ý lôi kéo. Sau một hồi loay hoay, cuối cùng Diệp Mãn cũng thành công kéo áo khoác của hắn ra.@TửuHoa
\”Lạnh à?\” Từ Hòe Đình tưởng rằng cậu bị lạnh nên muốn mặc áo, định cởi ra cho cậu mặc vào.
Ai ngờ Diệp Mãn lắc đầu rồi tự mình chui vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn.
Động tác cởi áo của Từ Hòe Đình dừng lại. Nhìn người trong lòng mình vùi mặt vào ngực, hắn dùng áo khoác quấn chặt lấy cả hai.
Diệp Mãn nói: \”Chúng ta trở về đi.\”
Cậu khẽ nghiêng đầu, áp mặt vào má Từ Hòe Đình. Quả nhiên, lạnh thật.
Không nhịn được mà thầm oán trách trong lòng — người này quấn cậu kín mít trong chiếc khăn quàng cổ dày cộp, còn bắt cậu phải đội mũ cẩn thận. Vậy mà chính mình lại muốn tỏ ra ngầu, chẳng đội mũ cũng chẳng quàng khăn.
Lỡ đâu bị lạnh mà cảm sốt thì phải làm sao?
Đừng hòng trông chờ một người mù sẽ biết chăm sóc người bệnh.
Từ Hòe Đình hỏi: \”Không muốn nhìn thêm chút nữa sao?\”
Đại đa số người đến đây đều muốn ngắm cực quang. Nhưng thực tế, ngay cả những người mắt sáng đôi khi còn khó nhìn rõ, huống hồ là Diệp Mãn. Ở đây, cậu cũng chẳng thể chơi được nhiều thứ. Nếu thời tiết tốt, có lẽ họ có thể thử đi tàu phá băng, nhưng Diệp Mãn lại say tàu nên lựa chọn này đành bị loại bỏ.
Diệp Mãn lắc đầu, ngẩng lên nói: \”Em vừa mới đã ghi tạc hình ảnh đó vào trong đầu rồi. Trí nhớ của em rất tốt, chỉ cần nhớ kỹ, cả đời sẽ không quên. Về sau, chỉ cần muốn nhìn, em có thể tái hiện lại nó trong đầu nguyên vẹn như cũ.\”
Từ Hòe Đình bật cười: \”Em là động vật nhai lại sao? Còn có thể nhai lại ký ức?\”
Diệp Mãn nghiêm túc phản bác: \”Có thể nhai lại thì không lợi hại sao?\”@TửuHoa
\”Lợi hại. Nhưng cũng không cần thiết.\” Hắn nửa đùa nửa thật nói: \”Muốn nhìn lại thì cứ cầu xin bạn trai em, anh sẽ đưa em tới đây lần nữa.\”
Diệp Mãn hơi sững sờ: \”Em có thể sao?\”
Từ Hòe Đình thản nhiên đáp: \”Đâu có ai quy định rằng em chỉ được đến đây một lần? Nếu thích, cứ đến nhiều lần. Một nghìn lần, một vạn lần cũng được.\”
Trong suy nghĩ của Diệp Mãn, làm như vậy có hơi vô lý. Dù gì cũng phải lên kế hoạch kỹ càng mới đi được một nơi xa như thế này. Liệu người khác có cảm thấy phiền không? Nhưng Từ Hòe Đình lại nói về chuyện này nhẹ bẫng như không, như thể đó chẳng phải điều gì to tát.
Cứ như thể hắn đang nói với Diệp Mãn rằng: không cần phải suy nghĩ quá nhiều, cứ tự do nói ra mong muốn của mình.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Diệp Mãn gật đầu khẽ trong lòng hắn.