Củi lửa không biết đã tắt từ khi nào, trong lúc ngủ say, Diệp Mãn cảm thấy lạnh nên không ngừng rúc vào lòng Từ Hòe Đình.
Trong thời tiết thế này, nếu không có lửa thật sự có thể bị đông chết.
Từ Hòe Đình định rời đi để nhóm lại lửa và thêm củi.@TửuHoa
Nhưng chỉ vừa mới cử động một chút, người trong lòng đã phát ra tiếng rên rỉ nhỏ như nức nở, yếu ớt ôm chặt lấy eo hắn, giống như chỉ cần hắn rời đi dù chỉ trong chốc lát thôi cũng là một sai lầm nghiêm trọng như phạm vào thiên điều.
Từ Hòe Đình dừng động tác, giữ nguyên tư thế có phần khó xử, nhìn Diệp Mãn.
Giống hệt như đêm trên thuyền trước đó.
Có lẽ chính Diệp Mãn cũng không biết rằng khi ngủ, cậu chẳng khác nào một chiếc bánh trôi hấp nhân đậu, ai chạm vào một chút là bị dính chặt không buông.
Lại giống buổi sáng trước đây ở nhà cậu, ban đầu là Từ Hòe Đình ôm cậu, nhưng đến khi cậu ngủ say, Từ Hòe Đình suýt nữa không thể thoát ra được, cuối cùng phải để trợ lý Trần đặt lại vé máy bay.
Khóe miệng Từ Hòe Đình khẽ nhếch lên.
Một tay ôm người trong lòng chặt hơn, cố gắng dịch lại gần lò sưởi trong tường. May mắn là cánh tay hắn đủ dài, chỉ cần dịch lại gần một chút là có thể với tới củi.
Nhưng chỉ có một tay thì thao tác rất bất tiện, hơn nữa ngay cả cơ thể hắn bây giờ cũng chỉ có thể nhấc lên một nửa, lại phải chú ý không được cử động quá mạnh để tránh đánh thức người trong lòng.
Sau một hồi chật vật, cuối cùng lò sưởi trong tường cũng một lần nữa bùng cháy.
Từ Hòe Đình cẩn thận ôm người trở lại, nhưng cả quá trình làm hắn đổ một lớp mồ hôi.
Nhiệt độ tăng lên, trong giấc mộng Diệp Mãn cũng cảm thấy ấm áp, thỏa mãn dụi mặt vào hắn, như thể đang âm thầm khen ngợi.
Ngoài cửa sổ, bão tuyết vẫn rất lớn, gác mái liên tục bị gió đập vang lên, trước khi thời tiết tốt hơn, nó sẽ không ngừng lại.
Thông thường, Diệp Mãn rất khó ngủ trong hoàn cảnh như thế này, nếu có ngủ thì cũng là những cơn ác mộng chồng chất, đến khi tỉnh lại chỉ thấy cả người càng thêm mệt mỏi, đầu đau như búa bổ.@TửuHoa
Nhưng lần này, cậu lại ngủ rất an ổn.
Được một loại cảm giác an toàn đặc biệt bao bọc, ngay cả giấc mơ cũng trở nên nhẹ nhàng.
Cậu mơ thấy Bắc Cực, thấy cực quang, thấy sông băng, thấy gấu Bắc Cực, còn được ngắm cá voi.
Bên cạnh cậu luôn có một người không rõ tên đồng hành, cậu nhớ mình ngồi trên thuyền ra khơi, đưa tay chạm vào mặt biển, một con cá voi bơi ngang qua tạo ra một cơn sóng lớn, suýt chút nữa làm cậu ngã xuống, nhưng người bên cạnh đã nhanh chóng giữ chặt cậu lại.
Cậu mỉm cười quay đầu nói lời cảm ơn, đối phương dịu dàng cúi xuống hôn lên má cậu.
Ngay tại khoảnh khắc đẹp đẽ và hạnh phúc nhất ấy——