Diệp Mãn cảm thấy lẽ ra lúc này mình nên chột dạ, nên sợ hãi, nên thấp thỏm bất an.
Cậu có đủ lý do để lo lắng rằng sau chuyện hôm nay, mình sẽ bị coi là kẻ có vấn đề về thần kinh, bị đưa vào bệnh viện tâm thần để nhốt lại.
Việc bị bắt tại trận ngay ở đây chứng tỏ rằng tất cả những gì cậu bận rộn cả đêm qua đều đã bị người ta nhìn thấu đến không còn một mảnh.@TửuHoa
Trong mắt bọn họ, cậu hẳn là một kẻ vô lý, hành động khó hiểu, gây chuyện không đâu.
Đến Bắc Cực vào dịp Tết, suốt cả chặng đường chẳng cười lấy một cái để làm không khí vui vẻ, lại còn làm ra những hành vi kỳ quặc chẳng đầu chẳng đuôi.
Không đủ hiểu chuyện, không đủ quan tâm, không đủ tinh tế để cảm nhận lòng người.
Vô dụng, chẳng đem lại bất cứ giá trị gì.
… Còn phiền bọn họ phải chịu đựng cậu quậy phá. Chỉ biết gây thêm rắc rối cho người khác.
Cậu có quá nhiều lý do để cảm thấy hoảng sợ vì tình cảnh hiện tại của mình.
Thế nhưng, cái nỗi lo đang nghẹn cứng trong cổ họng kia lại trái ngược với lẽ thường và trực giác, cứ từ từ rơi xuống.
Hơi ấm quen thuộc từ sau lưng bao trùm lấy cậu, muộn màng khiến sự chua xót và tủi thân lan tràn khắp cơ thể.
Diệp Mãn không quay đầu lại nhìn Từ Hòe Đình, cứ giữ nguyên tư thế đưa lưng về phía hắn, đầu tựa vào cửa, như thể toàn bộ sức lực trong người đột nhiên bị rút cạn, bờ vai đang căng cứng bỗng dưng thả lỏng xuống.
Gác mái vẫn tối đen như cũ, không một tia sáng nhưng Diệp Mãn lại không còn sợ đến mức cứng họng nữa.
Cậu như tìm được một cái cớ để xả ra tất cả, nói: \”Anh hẳn là đã đoán được, em vẫn luôn tìm cách phá nguồn điện trong biệt thự, định nhân cơ hội này cùng Mạnh Diệu xảy ra chút gì đó, giống như lần trước trên thuyền vậy. Em nhất định phải lôi kéo Mạnh Diệu tới, bởi vì em vẫn chưa thể quên anh ta.\”
Diệp Mãn mang theo chút tự giễu, thản nhiên thừa nhận: \”Em vừa hẹn hò với anh, nhưng vẫn còn tình cảm với Mạnh Diệu. Giờ anh bắt em lại, rồi sao? Anh muốn thế nào? Chia tay em? Hay là đánh cho em một trận, dạy dỗ cái tên \”không an phận\” này?\”
Giọng điệu cậu như thể mất hết tinh thần, cô đơn đến mức chẳng khác gì đang nói về một ai đó chứ không phải chính mình.@TửuHoa
Bàn tay Từ Hòe Đình đang chống lên cửa siết lại chặt hơn, giọng nói lạnh đi: \”Sáu lần rồi.\”
\”Cái gì?\”
\”Đây là lần thứ sáu em lừa anh. Em lại lừa anh.\” Giọng Từ Hòe Đình vang lên ngay bên tai cậu. \”Còn nhớ chúng ta đã từng hứa với nhau điều gì không?\”
Diệp Mãn cúi đầu, nghe hắn nói, như thể không hiểu nổi hắn đang muốn nói gì, chỉ lặp lại trong vô thức: \”Em đối với Mạnh Diệu…\”
Từ Hòe Đình ngắt lời: \”Anh khuyên em tốt nhất đừng nói tiếp câu đó. Nếu không, anh thật sự sẽ tức giận.\”
Phía sau vang lên tiếng vải sột soạt, rồi một trọng lượng nhẹ nhàng tựa lên vai Diệp Mãn.