Từ Hòe Đình dùng sức ôm cậu, ép hắn vào người mình, như thể muốn nhét cậu vào tận sâu trong trái tim.
Người trong vòng tay hắn lạnh run, ban đầu chỉ hơi run nhẹ, nhưng dần dần trở nên dữ dội hơn, mất kiểm soát, đôi vai gầy gò co rút từng hồi.@TửuHoa
Cậu không hề phát ra bất cứ âm thanh nào, nhưng cơ thể lại như đang gánh chịu một nỗi đau khủng khiếp, dần dần cong lưng, căng cứng, cuộn tròn lại.
Nhận thức được bản thân lại có thể vì chuyện này mà cảm thấy đau khổ, điều đó còn khiến cậu khó chịu hơn cả nỗi đau kia.
Khoảnh khắc cậu nhận ra mình có thể cảm thấy ấm ức, có thể thấy đau lòng thì một nỗi đau còn sâu sắc hơn thế xuyên thấu qua cơ thể cậu, gần như muốn đánh cậu tan thành từng mảnh.
Nếu cậu biết đau buồn thì những chuyện khác sẽ ra sao sao?
Tiếp tục tê liệt không phải tốt hơn sao? Vì sao phải để cậu nhận ra điều này chứ?
Cậu đã mất rất nhiều thời gian để xây dựng lớp vỏ bọc kiên cố cho mình, vậy mà lại bị chọc thủng trăm ngàn lỗ hổng. Vì sao cậu vẫn còn có thể bị tổn thương như thế này?
Diệp Mãn chống tay lên ngực Từ Hòe Đình, cắn chặt môi, dù cho nỗi đau từ môi truyền đến, dù trong miệng đã nếm thấy vị tanh của máu, cậu vẫn không chịu buông ra. Cậu thà giữ lại hơi thở nghẹn cứng trong cổ họng, cũng không muốn để lộ ra một âm thanh nào.
Như thể chỉ cần bật khóc thành tiếng, cậu sẽ chết.
Không muốn nghĩ, không muốn nghe, không muốn biết.@TửuHoa
Chỉ cần không nghĩ đến, cậu sẽ không biết gì cả, cậu vẫn có thể như trước đây.
Nhưng Từ Hòe Đình lại bị những cơn run rẩy không tiếng động này đâm đau đến tận tim, hắn nghiến chặt răng.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve đầu Diệp Mãn từng chút một, rồi áp cậu càng chặt hơn vào lòng mình. \”Không sao đâu, em có thể khóc.\”
Giọng nói của hắn là sự kiềm nén cực độ, nhưng vẫn không giấu nổi sự run rẩy.
\”Khóc đi, không ai thấy đâu.\”
Những lời này giống như mở ra một cánh cửa.
Nước mắt nóng hổi trong chớp mắt đã thấm ướt ngực áo hắn, tiếng nức nở kìm nén lâu ngày cũng trào ra như tiếng rên rỉ của một con thú nhỏ bị thương lạc lõng.
Diệp Mãn nằm trên ngực hắn, từ nức nở nhỏ dần biến thành tiếng khóc lớn.
\”Em khó chịu… em không biết…\”
\”Ricardo… em đau lắm… phải làm sao đây…\”
\”Em không biết bị đau ở đâu, em bị bệnh sao? Em thật sự, thật sự rất khó chịu, cứu em với…\”
Bàn tay đang vỗ về gáy cậu của Từ Hòe Đình đột nhiên run rẩy.
Hốc mắt hắn cũng đỏ lên.
Diệp Mãn ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên, như thể đang nắm lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: \”Anh… hôn em đi… cầu xin anh… em thật sự rất đau…\”