Ngày cuối năm, Diệp Mãn dậy rất sớm nhưng vẫn có người còn dậy sớm hơn cậu. Ông nội Trì đang ở phòng trà bên phải phòng khách luyện thư pháp, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng ông mài mực và tiếng đặt chén trà xuống bàn.
Diệp Mãn men theo bức tường, khom lưng, nhón chân, lén lút vòng qua một bên.
Hệ thống không hiểu nổi.
\”Cậu đang ở nhà mình, sao lại làm như ăn trộm vậy? Nếu muốn ra ngoài, cậu cứ chào một tiếng rồi đi là được mà?\”@TửuHoa
Lời này làm Diệp Mãn á khẩu.
\”Làm phiền người khác quá…\”
Cậu sợ bị mắng. Cho nên không muốn ai biết, chỉ muốn lặng lẽ đi một mình.
Hệ thống im lặng một lúc rồi hỏi: \”Ký chủ, cậu có phải đang không phân biệt được giữa việc ăn nhờ ở đậu với việc ở nhà mình không?\”
Diệp Mãn đứng ngây ra ở cửa một lúc, lúng túng đáp: \”Cậu vừa nói vậy… hình như… đúng thật.\”
Về lý trí, cậu hiểu rõ sự khác biệt giữa hai điều đó, nhưng trong tiềm thức vẫn cảm thấy bản thân như đang ở nhà người khác, không xem Trì gia là nhà của mình.
\”Tiểu Mãn, em muốn đi đâu vậy?\”
Giọng Trì Nhạn vang lên phía sau, làm đứt mạch suy nghĩ của Diệp Mãn. Cậu không lập tức quay đầu, còn mong đây chỉ là ảo giác của mình, cho đến khi Trì Nhạn lại gọi cậu một tiếng.
Diệp Mãn cúi đầu xoay người lại: \”Anh cả, chào buổi sáng.\”
Trì Nhạn hỏi: \”Em mốn đi đâu? Đi một mình à?\”
Diệp Mãn lắc đầu: \”Còn có một người nữa.\”
\”Tiểu Ngô?\”
Diệp Mãn lại lắc đầu: \”Là… là…\”
\”Anh hiểu rồi.\” Trì Nhạn nói. \”Chờ anh hai phút.\”
Trì Nhạn đi không lâu, rất nhanh đã quay lại, đưa cho Diệp Mãn một chiếc ba lô.@TửuHoa
\”Sáng nay có nấu sữa đậu nành, anh đã đổ vào bình giữ nhiệt. Trong hộp bên trái có bánh bao nhân trứng sữa và bánh bao nhân thịt cải khô, ăn lúc còn nóng. Trong túi bên phải là chocolate bà nội mua. Bữa tối lúc 4 giờ chiều, nhớ bảo anh ta đưa em về trước 3 giờ rưỡi. Lấy khăn quàng cổ và găng tay đàng hoàng, đi đường cẩn thận, đi đi.\”
Lúc Diệp Mãn ôm ba lô ra ngoài, tự nhiên có cảm giác như hồi tiểu học, khi mẹ tiễn cậu đi dã ngoại vậy. Cảm giác này khác hẳn với những gì cậu tưởng tượng, khiến tâm trạng cậu có chút phức tạp.
Hơn một nửa số đồ mà anh cả chuẩn bị cho cậu cuối cùng đều vào bụng Từ Hòe Đình. Diệp Mãn thực sự không thể ăn hết nhiều như vậy. Theo thói quen trước đây, chắc hắn sẽ cố ăn hết rồi tự làm bản thân no căng đến mức lăn lộn. Nhưng lần này, trước khi cậu kịp có suy nghĩ đó, Từ Hòe Đình đã ngăn lại. Cậu ăn không hết nửa cái bánh bao nhân trứng sữa cũng bị Từ Hòe Đình lấy mất, tuyệt đối không để lãng phí.
Suốt đoạn đường trên xe, Diệp Mãn muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi… liệu nửa cái bánh bao nhân trứng sữa kia cũng bị hắn ăn luôn sao?