Nhà cũ của Trì gia đã lâu không có ai về, năm nay hiếm khi náo nhiệt hẳn lên.
Biết trong nhà có người sắp về, quản gia từ sớm đã sắp xếp người dọn dẹp và sửa sang lại mọi thứ, trang hoàng để mang lại không khí ngày lễ sau nhiều năm trầm lắng.
Xe chưa tới nơi, từ xa đã có người đứng trước cửa chờ đón.@TửuHoa
Trì Chương Hoa đã ngoài 70, sức khỏe không còn cường tráng nhưng vẫn giữ thói quen nghiêm túc, không chịu nổi khí hậu của Kinh thị nên định cư lâu dài ở nước ngoài. Ông là người cổ hủ, rất nghiêm nghị, đứng thẳng lưng như một người lính.
Khi xe dừng trước cửa, Trì Ngạn Vinh bước xuống.
Hai cha con đã nhiều năm không gặp, không quá thân thiết nhưng cũng không hẳn là xa cách. Trì Ngạn Vinh bước lên gọi một tiếng \”Ba\”, Trì Chương Hoa nghiêm mặt gật đầu, bàn tay vỗ hai cái lên vai Trì Ngạn Vinh, xem như đã chào hỏi.
Ngay sau đó, Trì Nhạn cũng bước xuống xe, cúi đầu gọi một tiếng \”Ông nội\”.
Vừa nhìn thấy Trì Nhạn, gương mặt Trì Chương Hoa giãn ra, nở nụ cười, khen hai câu \”Giỏi lắm\”.
Từ khi giao lại Trì gia vào tay Trì Ngạn Vinh, Trì Chương Hoa không còn hỏi han chuyện gia đình nữa, mà tập trung cùng vợ du ngoạn khắp nơi. Giống như một ông chủ phủi tay, không quan tâm đến chuyện gì cả. Ông và con trai cũng chỉ đôi ba lần trò chuyện vào dịp lễ tết.
Bên cạnh ông là một bà lão với khí chất dịu dàng như nước, nụ cười hiền hòa. Tóc bà búi cao, dáng vẻ giản dị nhưng mang nét thanh nhã đằm thắm, thân hình mảnh mai, trông như bước ra từ một bức tranh thủy mặc.
Lúc xe gần đến nơi, tim Diệp Mãn bắt đầu đập nhanh hơn. Trước khi bước xuống, cậu còn do dự, Trì Giác nắm nhẹ mu bàn tay cậu, nói nhỏ: \”Không sao đâu, lần trước anh gặp họ cũng đã là bảy, tám năm trước rồi. Bình thường chỉ gọi điện hỏi thăm hai câu, anh còn căng thẳng hơn em đấy.\”
Dù sao đây cũng là ông bà nội của Diệp Mãn, còn Trì Giác… anh tính là gì chứ?@TửuHoa
Quan hệ với ông bà nội khác hẳn cha mẹ hay anh em. Ngày thường không gặp mấy, dù có quan hệ huyết thống nhưng nếu ít qua lại thì cũng chẳng thân thiết gì. Hiện tại, mối liên kết máu mủ ấy đã bị cắt đứt, quan hệ giữa họ giờ chỉ đơn thuần là người xa lạ. Không giống cha mẹ hay anh em đã ở chung với nhau nhiều năm, làm sao có thể không lúng túng?
Trì Giác thở dài trong lòng.
Anh không giỏi nói mấy lời này. Chỉ là nhìn ra Diệp Mãn đang căng thẳng, nên nói vài câu giúp cậu bớt lo lắng.
\”Nếu chút nữa vì quá căng thẳng mà mất mặt, đừng có chế giễu anh đấy.\” Trì Giác cười nói.
Nói là \”không được chế giễu\” nhưng thực ra là đang nhắc khéo Diệp Mãn rằng cậu hoàn toàn có thể cười nhạo anh.
Quả nhiên, thấy Diệp Mãn vui lên, trong lòng anh vừa buồn cười vừa có chút bất đắc dĩ.
Nhân lúc không ai để ý, anh lén nhéo nhẹ khuôn mặt tròn trịa của cậu.
\”Thật sự chờ xem anh bẽ mặt đấy à? Thế mà ngày thường anh thương em nhất đó.\”
Diệp Mãn ban nãy còn vì có thể nhìn Trì Giác mất mặt mà hớn hở, nay lại do dự, suy nghĩ một lúc rồi lén lấy từ trong túi ra một con thỏ giấy gấp đưa cho anh, cảnh giác nói: \”Cho anh con thỏ này, không được vì chuyện này mà bắt nạt em.\”