\”Diệp Mãn!\” Tưởng Hạo hét lớn.
Cậu ta nghe thấy người đàn ông kia nói gì đó về hẹn hò, lại còn thấy biểu cảm trên mặt Diệp Mãn – một biểu cảm mà cậu ta chưa bao giờ thấy trước đây.
Không phải kiểu nụ cười ngọt ngào dễ dàng thu hút ánh mắt người khác mà Diệp Mãn thường có, cũng không phải nụ cười mang theo chút tinh nghịch, khiêu khích khi người khác không để ý, khiến người ta tức đến nghiến răng, nhưng đồng thời lại bị thu hút. Biểu cảm lần này rất khác, đó là một đường cong mềm mại đầy hàm súc.@TửuHoa
Diệp Mãn hơi nghiêng đầu, không còn là dáng vẻ kiêu ngạo thích phô trương khuôn mặt đẹp đẽ trước đây, nhưng lại càng khiến người ta động lòng hơn bất kỳ lúc nào khác. Tuy nhiên, cảm xúc này không dành cho Tưởng Hạo, mà là cho một người đàn ông khác.
Cậu ta cảm thấy khó chịu, trong lòng rối loạn mà hét lên: \”Diệp Mãn, hộp bút của anh đây! Tôi đã tìm lại món đồ mà anh thích nhất rồi!\”
Cậu ta tiến lên vài bước, giơ chiếc hộp bút đã mất từ nhiều năm trước, cố tình nhấn mạnh rằng đó là thứ Diệp Mãn yêu thích nhất.
Mới chỉ hai, ba năm trôi qua, món đồ từng rất thời thượng lúc đó giờ đây đã cũ kỹ đến mức không ai muốn nhìn. Nếu mang ra ngoài, chắc chắn sẽ bị người khác cười nhạo.
Huống hồ gì, với độ tuổi của bọn họ bây giờ, ai còn dùng hộp bút làm gì nữa?
Nhưng Tưởng Hạo biết, Diệp Mãn sẽ muốn nó, vì đó là món quà mẹ của cậu ta tặng.
Dù Diệp Mãn không ưa cậu ta, nhưng chỉ cần là đồ người khác tặng, dù chỉ là một thanh chocolate đưa đại trong lúc vô tình, cậu cũng sẽ trân trọng cất vào hộp giấy, giữ gìn như một báu vật.
Huống hồ, ngày đó cậu ta đã nói quá nặng lời. Cậu ta mắng Diệp Mãn rằng hãy cút về nhà mình, hỏi cậu rằng chẳng lẽ không có cha mẹ để về hay sao, mà cứ phải tranh giành người khác? Cậu ta còn mắng cậu là đồ đáng thương không ai quan tâm, rồi giật lấy hộp bút và hung hăng giẫm lên…
Cậu ta chỉ làm vậy vì hôm đó tâm trạng không tốt, đội bóng rổ mà cậu ta thích bị giải tán.
Rõ ràng hôm trước cậu ta còn tươi cười mời cậu ăn kẹo đường, cậu ta đã dặn Diệp Mãn đừng nói chuyện với những người kia, vậy mà cậu vẫn đi…@TửuHoa
Cậu ta rõ ràng có thể tự mua hộp bút mới cho Diệp Mãn, nhưng tại sao cậu không hỏi xin cậu ta, mà cứ phải nhận đồ của người khác?
Cậu ta chỉ không muốn thấy Diệp Mãn đối xử tốt với người khác hơn với cậu ta thôi.
Dù gì thì bọn họ cũng đã cùng nhau lớn lên dưới một mái nhà, cùng chơi bóng rổ với nhau. Nhưng tất cả đều vô dụng…
Vô dụng đến mức, Diệp Mãn vẫn thích ba mẹ cậu ta, dù đã từng rời đi một cách dứt khoát, giờ vẫn vì ba mẹ mà quay lại ăn cơm cùng.
Diệp Mãn đang chìm trong suy nghĩ mông lung, nghe tiếng Tưởng Hạo hét lên, cậu mới hơi ngẩng đầu lên từ trong chiếc áo khoác.
Cậu lơ mơ như chưa hiểu đối phương đang nói gì.
Tưởng Hạo tiếp tục nói: \”Diệp Mãn, đợi tôi ổn định ở Từ Thành, tôi… tôi sẽ quay về tìm anh! Chúng ta lại cùng chơi bóng, trước kia anh rất thích xem tôi chơi bóng mà! Tôi sẽ dẫn anh chơi, còn có… trước kia anh rất muốn ăn loại chocolate kia, tôi sẽ mua thật nhiều cho anh! Nếu người thân mới của anh không đối xử tốt với anh, anh có thể đến nhà tôi…\”