2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 54: Muốn hẹn hò cùng anh không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 54: Muốn hẹn hò cùng anh không?

Tưởng Hạo đang lén nhìn thiếu niên bên cạnh.

\”Anh không giống như trước nữa.\”

Trên xe, ba người không ai nói chuyện khiến cậu ta cảm thấy xấu hổ, bèn cố tìm một chủ đề. Nói xong mới nhận ra chủ đề này cũng không quá gượng ép.

Tiểu Ngô chu đáo tiếp lời: \”Không giống chỗ nào?\”@ThThanhHinVng

Tưởng Hạo nói: \”Trước kia anh ấy nói rất nhiều, rất biết nói chuyện.\”

Trước đây, khi Diệp Mãn ở nhà cậu ta, căn bản không cần cậu ta chủ động tìm đề tài, chỉ cần có Diệp Mãn ở đó thì không bao giờ có khoảnh khắc nhàm chán.

Tiểu Ngô không có cảm xúc sâu sắc như vậy, chỉ cười cười nói một câu: \”Vậy sao?\”

Trong mắt tiểu Ngô, thiếu gia nhà mình vẫn rất hoạt bát, lần này không nói chuyện chẳng qua là không vui, không muốn để ý đến người khác thôi, có thể có lý do gì khác chứ.

Còn có một điểm khác biệt mà Tưởng Hạo cảm thấy rất rõ.

Cậu ta lại lén nhìn Diệp Mãn một cái.

Trước đây cậu ta đã biết Diệp Mãn rất đẹp. Khi đó, mẹ cậu ta tốt bụng thu nhận cậu, bảo cậu phụ giúp một chút để kiếm ít tiền tiêu vặt. Mỗi khi cậu ta và mấy người anh em chơi bóng xong trở về, Diệp Mãn thường ngồi sau quầy thu ngân, làn da trắng nõn sạch sẽ. Cậu ta không biết dùng từ gì để hình dung, chỉ biết rằng mỗi lần đối phương ngẩng đầu liếc nhìn, cậu ta đều đứng đờ ra mất một lúc.

Anh em tốt của cậu ta từng trêu đùa: \”Nhà cậu trộm đâu ra một tiểu thiếu gia có tiền vậy?\”

Đương nhiên câu đó chỉ là lời nói đùa.

Diệp Mãn lớn hơn Tưởng Hạo hai tuổi, nhưng dáng người gầy yếu, nhìn nhỏ hơn tuổi thật một chút. Khi cậu ta và mấy người anh em đến nhà cọ cơm, ai cũng thích cho Diệp Mãn ít sô-cô-la, bánh quy hay đồ ăn vặt linh tinh. Diệp Mãn luôn nở nụ cười ngọt ngào với bọn họ.

Cậu ta và mấy anh em đều rất thích Diệp Mãn, mà Diệp Mãn cũng thật sự rất tốt. Vì vậy, Tưởng Hạo nghĩ mãi không hiểu, tại sao trước đây mình lại ghét cậu như vậy.

Nửa giờ sau, xe chạy vào con phố mà Tưởng Hạo quen thuộc.@ThThanhHinVng

Cửa tiệm nhỏ khoảng hơn mười mét vuông xuất hiện trước mắt. Trước cửa có một người phụ nữ trung niên, mặc áo len màu nhạt và váy, lông mày rậm, mắt to, gò má cao, vóc dáng cao to, nhìn kỹ thì có chút hung dữ.

Nhìn thấy chiếc xe sáng loáng chạy vào khu phố cũ kỹ này, mắt bà sáng lên, hồ hởi chào đón, giọng nói cũng vang rộn: \”Tưởng Hạo nhà dì nói tiểu Mãn phát đạt rồi! Dì còn tưởng nó học hành đến lú lẫn, hóa ra là thật sao!\”

\”Tiểu Mãn, mau vào đây ——\”

Cửa xe mở ra, đầu tiên là chiếc gậy dò đường xuất hiện.

Tiếp theo là thiếu niên mù với khí chất trầm tĩnh xuất hiện.

\”Dì Vương, đã lâu không gặp.\” Cậu khẽ mỉm cười.

\”Ai u trời ơi, đáng thương quá ——\”

Thùng rác đầy ắp khăn giấy, Vương Linh ôm một túi khăn giấy mới mở, rót hơn nửa ấm nước rồi lại ôm chầm lấy Diệp Mãn khóc rống: \”Thật là đáng thương! Tiểu Mãn à, cha con đúng là không phải người mà!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.