Diệp Mãn đã lâu rồi chưa từng mong đợi một ngày lễ nào như thế này.
Lễ Giáng Sinh trong vô số ngày lễ lớn nhỏ suốt cả năm, thậm chí còn không được tính là ngày nghỉ chính thức. Đa số mọi người chỉ xem đó là dịp để náo nhiệt vui chơi, còn Diệp Mãn trước kia thì chỉ khi người khác đã ăn mừng xong, cậu mới sực nhớ ra rằng hôm nay là một ngày lễ.
Đối với cậu, Giáng Sinh chỉ đồng nghĩa với việc tiệm sẽ đông khách hơn, công việc sẽ bận rộn hơn, nhưng lại chẳng có tiền tăng ca hay tiền thưởng gì thêm, khiến cậu chỉ biết âm thầm tích tụ oán giận trong lòng.@TửuHoa
—— Ngoại trừ đêm Giao thừa, khi mà ai cũng muốn về nhà sum họp, cậu tình nguyện ở lại làm thêm, vì hôm đó sẽ được nhân đôi tiền lương. Đến khoảng hai, ba giờ sáng, khi cửa tiệm đã bớt khách, sẽ có rất nhiều đồ ăn thừa có thể đóng gói mang về. Những ngày như vậy, cậu lại làm rất vui vẻ.
Nhưng ngẫm kỹ lại, Giáng Sinh năm nay dường như cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt đáng để mong đợi. Bản thân Diệp Mãn cũng thấy khó hiểu, tại sao cậu lại có cảm giác chờ mong ngày này đến như vậy?
Có lẽ là vì một ngày nào đó đã khiến cậu nhớ thương quá lâu, nên dù chỉ là một ngày bình thường cũng trở nên không tầm thường trong mắt cậu. Hoặc có thể là do bầu không khí háo hức tràn ngập xung quanh đã vô thức ảnh hưởng đến khiến cậu cũng bắt đầu cảm thấy đây là một ngày đáng để vui vẻ.
Sau một hồi trầm tư, Diệp Mãn tiếp thu đề xuất từ cô y tá chăm sóc cậu, sau đó lại lên mạng tìm kiếm thêm ý tưởng, tổng hợp các gợi ý, cuối cùng quyết định tặng một chiếc khăn quàng cổ.
Ban đầu, cậu định mua một chiếc khăn thật đắt của một thương hiệu lớn. Cậu nhờ hệ thống giúp chọn vì bản thân không rõ mấy chiếc khăn quàng cổ này có kiểu dáng ra sao và cái nào sẽ phù hợp để tặng Từ Hòe Đình.
Hệ thống tức tối đáp: \”Tôi không đời nào muốn chọn quà cho cái tên hỗn đản đó đâu.\”
Nghe vậy, Diệp Mãn lập tức tắt điện thoại, nằm ngửa ra giường, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Hệ thống thấy cậu như vậy thì bỗng chột dạ, hoảng hốt nói: \”Cậu đừng im lặng thế chứ! Được rồi, tôi chọn cho cậu là được mà!\”
Diệp Mãn bình thản đáp: \”Không cần đâu.\”@TửuHoa
Hệ thống thầm chửi một câu rồi tiếp tục nài nỉ: \”Đừng bướng bỉnh nữa, mở điện thoại lên đi, tôi giúp cậu chọn một chiếc phù hợp.\”
Diệp Mãn vẫn không động đậy: \”Tôi không giận dỗi, chỉ là cảm thấy tôi thực sự không nên để cậu chọn thay tôi.\”
Nói là cậu tặng quà, nhưng cuối cùng cậu chỉ làm mỗi việc trả tiền và chuyển khoản, còn lại đều do hệ thống quyết định. Như vậy thì cậu hoàn toàn không có chút cảm giác tham gia nào cả.
\”Hơn nữa, tôi đâu thể nói với anh ấy rằng anh Thống đã chọn giúp tôi được. Nhỡ đâu hắn hỏi đến, chẳng lẽ tôi phải bảo rằng tôi tùy tiện mua một cái cho anh ấy sao?\” Như vậy chẳng khác nào không có chút chân thành nào cả. Lẽ nào \”tổ tông sống\” lại thiếu cậu một chiếc khăn quàng cổ mua đại ngoài cửa hàng?