2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 52: Nhưng hôm nay tôi không định dỗ em – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 52: Nhưng hôm nay tôi không định dỗ em

Dựa theo tính cách trước đây của Diệp Mãn, đến đoạn này chắc chắn cậu sẽ kéo dài giọng ra, dùng giọng ngọt ngào nhất mà nói với Từ Hòe Đình: \”Anh là \”tổ tông sống\” mà tôi nguyện trung thành cả đời, tôi nguyện đi theo anh làm người hầu, chạy việc vặt, còn dùng tốt hơn cả trợ lý Trần đó.\”

Mỗi một chữ trong câu này đều mang theo ẩn ý: Cả đời trung thành là chuyện không bao giờ có; nói đi theo làm người hầu, nhưng thực ra trong lòng đã có cả đống tính toán; không dốc hết lòng, nhưng lại nói như thể rất toàn tâm toàn ý; còn bảo mình giỏi hơn trợ lý Trần, rõ ràng là chuyện chẳng có cơ sở gì.@TửuHoa

Người ta là sinh viên tốt nghiệp từ trường danh giá hàng đầu thế giới, IQ và EQ khỏi phải bàn. Năm đó nếu đổi lại là Diệp Mãn thì chắc làm chưa hết một năm đã từ chức chạy mất, tìm một thị trấn nhỏ mở một tiệm bún ốc, sống hết quãng đời còn lại. Còn trợ lý Trần vẫn có thể đúng giờ đi làm, là một người có mục tiêu, có lý tưởng, muốn thực hiện giá trị của bản thân. Việc đem bản thân mình ra so sánh với người ta chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi.

Cậu chần chừ, chỉ vì không lâu trước đó mới hứa với \”tổ tông sống\” rằng sẽ không lừa gạt hắn nữa.

Lời nói dối dễ dàng thốt ra là vì trong đó chẳng chứa chút chân thành nào, chỉ cần logic và trí nhớ tốt là đủ.

Không có cảm tình, chỉ cần mở miệng là có thể bịa ra một câu chuyện trơn tru. Đến mức đôi khi chính cậu cũng chẳng biết mình đang nói cái gì, chỉ cần nghe thuận tai là được.

Nhưng nếu phải nói những lời thật lòng, đối với Diệp Mãn mà nói thì chẳng khác nào mổ toang phần mềm yếu nhất của mình, đặt vào tay người khác, giao cho họ toàn quyền quyết định số phận của cậu.

Một khi đã trao đi thì đối phương sẽ đón nhận và trân trọng nó, hay sẽ vứt bỏ không thương tiếc? Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của họ, và chính điều này làm cho cậu cảm thấy vô cùng chần chừ, thấp thỏm, không hề có chút cảm giác an toàn nào.

Lỡ như đối phương không đón nhận thì sao? Như vậy quá đau lòng. Chi bằng cứ hi hi ha ha lừa gạt cho qua chuyện.

Giống như trước đây cậu từng làm với hệ thống vậy.

Cậu giả vờ, còn Từ Hòe Đình thì không vội vã thúc ép, mà kiên nhẫn chờ đợi, giống như khoảnh khắc trước khi mở một món quà quý giá đã mong đợi từ lâu — dù chưa thấy rõ bên trong, nhưng chỉ riêng cảm giác háo hức khi tháo dải ruy băng đã đủ khiến người ta nhớ mãi cả đời.

Diệp Mãn ở đầu bên kia, tự mình thổi phồng bầu không khí đến mức cứ như sắp tỏ tình đến nơi. Cuối cùng sau một hồi rối rắm, cậu quyết tâm, lấy hết dũng khí mà nói bằng giọng nhỏ nhẹ, đầy thẹn thùng: \”Anh là anh em tốt của tôi.\”@TửuHoa

Ha, nói chứ, bối phận của cậu vèo một cái lập tức được nâng cao.

Rốt cuộc, sau bao nhiêu màn kịch ngắn, cậu cũng đã nhận ra ý nghĩa thực sự của chuyện này. Không phải phí công diễn lố.

Từ Hòe Đình không nói gì.

Diệp Mãn vẫn đang chờ hắn trả lời, cậu đã nói ra câu này, đối phương cũng phải đáp lại chứ?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.