Có \”tổ tông sống\” tạo ra mánh khóe, Diệp Mãn lần này rốt cuộc cũng yên tâm mà nằm dài tận hưởng.
Mỗi ngày cậu ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc, sau đó mơ màng ngồi lên xe do người nhà thay phiên lái đưa đến bệnh viện. Ở đó, dưới sự chăm sóc của trợ lý tiểu Ngô và các y tá, cậu tiến hành điều trị mắt và các liệu trình khác.@TửuHoa
Buổi tối khi trở về, lúc ngồi vào bàn ăn, ba mẹ Trì sẽ hỏi thăm tình trạng của cậu, xem mắt có thấy khó chịu hay không.
Diệp Mãn nhận ra gần đây, tần suất người trong nhà cùng nhau ăn tối có vẻ tăng lên đáng kể.
Lúc mới trở về Trì gia, trong nhà thường vắng vẻ, ba mẹ và anh cả đều bận rộn, Trì Giác cũng có công việc của anh. Thế nhưng kỳ lạ là thời gian Trì Giác ở nhà lại khá nhiều, tạo cơ hội cho Diệp Mãn bày trò phá phách.
Mỗi lần như vậy, cậu luôn làm loạn đến mức cả nhà gà bay chó sủa. Đợi đến khi Diệp Mãn chán chê rồi mới chịu dừng lại, Trì Giác lập tức lạnh lùng ngồi một bên, tiếp tục trả lời email của giáo sư hoặc trao đổi công việc với đối tác.
Trước đây, phần lớn thời gian Diệp Mãn đều bảo dì Chu mang cơm đến tận phòng cho cậu ăn.
Nhưng giờ thì không được nữa. Người trong nhà hay về ăn tối nên cậu phải ngồi vào bàn ăn cùng mọi người.
Ban đầu, việc này đối với Diệp Mãn là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn.
Cậu phải vắt óc suy nghĩ xem nên nói gì để làm mọi người vui vẻ. Một bữa cơm trôi qua, đến khi về phòng, mặt cậu cứng đờ, cả người mệt lử như vừa đi đánh trận về.
Nếu chỉ có Trì Giác ở nhà thì đỡ hơn. Cậu có thể không cần giữ hình tượng, thoải mái làm mình làm mẩy, chọn món mình thích, món nào không muốn ăn thì đẩy hết cho Trì Giác. Dù sao dì Chu giờ cũng đã bị cậu mua chuộc, hoàn toàn đứng về phía cậu. Hai người đã thỏa thuận với nhau rằng dì sẽ không mách lẻo với ba mẹ và anh cả. Vì vậy, dù cậu có làm loạn hay bắt nạt Trì Giác thế nào, dì cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nhưng khi có ba mẹ và anh cả ở đó, cậu buộc phải giữ hình tượng. Dù ba mẹ có khéo léo hỏi cậu có thấy mệt không, nếu mệt thì không cần phải cố gắng nói chuyện suốt bữa ăn nhưng Diệp Mãn vẫn luôn hoài nghi lời này chỉ là khách sáo. Trong lòng cậu không dám buông lỏng cảnh giác.
Từ Hòe Đình rất nhanh đã nhận ra sự thay đổi này.@TửuHoa
Mỗi tối trước khi đi ngủ, Diệp Mãn đều gọi điện thoại cho hắn, giọng điệu ngày càng uể oải, chán chường.
Nhìn cậu cứ như bị vắt kiệt sức lực, cả người xìu xuống như rau héo.
Từ Hòe Đình cố ý dò hỏi: \”Ai bắt nạt em à? Gặp phải phiền phức gì sao?\”
Diệp Mãn không biết có nên kể chuyện này cho hắn nghe hay không.
Làm gì có ai lại tự mình vạch trần mưu mẹo của bản thân cho người khác biết chứ!
Từ sau khi anh Thống biết bụng cậu đầy mưu tính, miệng lưỡi nhanh nhạy thì lời cậu nói đều bị nghi ngờ. Mỗi câu cậu nói ra, anh Thống đều phải cân nhắc xem thật giả thế nào.