Chiếc đồng hồ kia được mang đi sửa chữa, ba ngày sau mới trả về.
Trước đây Diệp Mãn đã rất thích nó, bây giờ lại càng yêu quý hơn, sợ làm mất lần nữa. Cậu cẩn thận cất đồng hồ vào trong rương, để cùng với những bảo bối khác của mình, đóng nắp lại, cảm thấy yên tâm hơn hẳn.@TửuHoa
Trong bữa sáng, Trì Giác để ý thấy cậu không đeo chiếc đồng hồ mà anh tặng. Nghĩ rằng có vấn đề gì nữa, anh hỏi Diệp Mãn có muốn đem đi sửa thêm lần nữa không hoặc là mua hẳn một chiếc mới.
Diệp Mãn lắc đầu, không muốn nói mình sợ làm mất vì như thế trông có vẻ rất keo kiệt. Nếu so sánh với Trì Giác rộng rãi hào phóng, điều đó khiến cậu cảm thấy hơi ngại. Nghĩ một chút, cậu vô tội nói: \”Em không nỡ mang theo. Dù sao thì… từ trước đến nay anh hai chỉ tặng em có hai chiếc đồng hồ thôi. Nếu hỏng nữa thì sẽ không còn đâu.\”
Trì Giác: \”?\”
Vậy ai nửa đêm khóc lóc thảm thiết ôm đồng hồ nói bị hỏng, ai nói muốn mua cái mới thì lập tức nước mắt ròng ròng, một mực đòi giữ lại cái đồng hồ cũ? Rồi ai khi sửa xong thì vui mừng nhảy cẫng lên, hô to \”Anh hai thật tốt với em!\”?
Trì Giác vừa bực vừa buồn cười, véo nhẹ má cậu: \”Em chờ đó.\”
Đến buổi chiều, Diệp Mãn nhận được cả một loạt đồng hồ mới, có cả đồng hồ điện tử lẫn đồng hồ cơ. Trì Giác nói rằng dù đồng hồ cơ cậu không biết dùng, nhưng có vài thiết kế khá thú vị, có thể cầm chơi khi rảnh, hoặc đơn giản nghe tiếng kim đồng hồ chạy cũng được.
Diệp Mãn vuốt ve những chiếc đồng hồ mới, âm thầm cắn răng: \”Dù anh ấy có tặng tôi bao nhiêu đồng hồ đi nữa, trong lòng tôi cũng không gì sánh bằng chiếc đồng hồ trước đây! Tôi không phải loại người dễ dàng bị \”viên đạn bọc đường\” của kẻ địch dụ dỗ đâu! Anh ấy coi thường tôi quá rồi!\”
Hệ thống: \”Vậy cậu có định ném hết mấy cái đồng hồ này trả lại cho anh ta không?\”
Diệp Mãn: \”……\”
Lặng lẽ cất tất cả vào trong rương.
Hệ thống cười khúc khích.
Diệp Mãn bất mãn lẩm bẩm: \”Anh Thống, cậu còn không hiểu tôi sao? Cậu đã thấy nhân vật phản diện nào lại đi trả lại đồ đã cầm trong tay chưa? Tôi trông có vẻ hào phóng vậy sao?\”
Dù cậu không dùng được, nhưng cũng không thể trả lại.@TửuHoa
Diệp Mãn nhỏ nhen nghĩ.
Cậu muốn giấu hết, tất cả đều là của cậu. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi cũng thấy vui vẻ, buổi tối ngủ cũng có thể cười tỉnh dậy.
Hệ thống hết lời để nói.
Nhưng đến tối muộn, Trì Giác gọi điện cho cậu, nói rằng tháng này tiền kiếm được đều dồn hết vào mua đồng hồ cho cậu. Công ty mà anh mới thành lập dù đang phát triển tốt nhưng vẫn cần tài chính. Với tư cách là ông chủ, anh không tiêu xài hoang phí, vậy mà bây giờ lại phải sống tiết kiệm một thời gian chỉ vì mua đồng hồ cho cậu.
Nghe vậy, Diệp Mãn lập tức vui vẻ trở lại.
Cậu giả bộ giọng điệu có chút chua xót mà nói vài câu, bảo lần sau đừng làm vậy nữa, nói như thế cậu sẽ đau lòng cho anh hai mất.