2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 48: Lần sau nhất định phải cố gắng hơn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 48: Lần sau nhất định phải cố gắng hơn

\”Anh Thống, cậu có hiểu không, bây giờ trong lòng tôi thật sự rất khó chịu hức hức.\”

Diệp Mãn trước nay chưa từng cảm thấy mình ăn nói vụng về, nhưng khi không được phép nói những lời ba hoa chích chòe, cậu lại chẳng biết phải biểu đạt thế nào, sốt ruột đến mức trong lòng như có con mèo đang cào cấu kẽo kẹt vào cửa.@TửuHoa

Hệ thống dùng giọng điệu lãnh đạm, không chút gợn sóng mà nói: \”Đừng nói nữa, tôi bây giờ còn khó chịu hơn cậu.\”

Giọng điệu hoàn toàn là kiểu tâm đã nguội lạnh.

Diệp Mãn nghẹn ngào, giọng nói trở nên nghi hoặc: \”Vì sao?\”

Còn có thể vì cái gì?

Hệ thống hận không thể trực tiếp chiếu hình ảnh bộ dáng lão lưu manh trước mặt cậu vào trong đầu cậu, sau đó đưa cho cậu một tấm gương để soi, để cậu tự mình nhìn xem hiện tại cậu trông ra sao rồi lại nhìn xem nét mặt của người đối diện.

Bộ dạng cậu trông vừa khiến người ta xót xa, vừa đau lòng đến chết đi được, còn năn nỉ người ta đừng bị thương. Cậu là một người mù, nếu đối phương không kiềm chế được mà muốn làm gì đó với cậu thì đến lúc đó, cậu sẽ bị người ta chèn ép đến mức tan xương nát thịt mới nhận ra chuyện gì đã xảy ra, chứ đừng nói đến việc kịp thời tránh né —

\”A!\”

Hệ thống hét lên một tiếng đầy kinh hãi.

Diệp Mãn bị giật mình, run lên một cái: \”Làm sao vậy? Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?\”

\”Diệp… Diệp Diệp Mãn—\”

\”Hả?\”

Diệp Mãn vừa mơ hồ vừa cảnh giác quay đầu, cố gắng tìm kiếm sự tồn tại khiến anh Thống phát ra âm thanh kinh hoàng như vậy.

Có… có ma sao?@TửuHoa

Cũng phải thôi.

Nửa đêm, trong núi, trời lại mưa…

Khi những liên tưởng đáng sợ còn chưa kịp lan rộng, một bàn tay ấm áp, khô ráo nâng mặt cậu lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đầy hình ảnh kinh dị trong đầu.

Cơn mưa tầm tã suốt cả ngày cuối cùng cũng dịu đi khi đêm khuya buông xuống, chỉ còn lại những giọt mưa nhỏ tí tách rơi xuống không dứt.

Một cơn gió lạnh lướt qua gò má, hơi thở nóng rực phả nhẹ bên môi, Diệp Mãn phí công trợn to hai mắt, nhưng vẫn không thể nhận biết được động tác của đối phương.

Khi hơi thở ấy tiếp tục đến gần, cậu theo bản năng nhắm chặt mắt lại.

Nhưng kết quả lại khác với những gì cậu tưởng tượng.

Đầu tiên là một nụ hôn đặt lên chóp mũi, sau đó là một cái chạm nhẹ lên hàng mi khẽ rung động, cuối cùng là một nụ hôn đặt lên trán.

Mỗi một động tác đều nhẹ nhàng đến mức giống như đang chạm vào những bông hoa ngoài tường viện, bị cơn mưa tàn phá đến mức rơi rụng thành từng mảnh.

Một ngón tay ấn nhẹ vào khóe miệng cậu, khẽ chạm vào vết thương, cơn đau làm Diệp Mãn run lên.

\”Chậc.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.