2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 47: Không cần đồng hồ, anh đừng bị thương nữa. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 47: Không cần đồng hồ, anh đừng bị thương nữa.

Những ý nghĩa này vừa hiện lên trong đầu, Từ Hòe Đình nhìn chằm chằm vào người trước mắt, ánh sáng trong đôi mắt của đối phương ngay khoảnh khắc đó vỡ thành vô số mảnh.

Cậu cố gắng hết sức để kìm nén cảm xúc, nhưng hơi thở vẫn run rẩy không thể kiểm soát.

Những nơi đầu ngón tay Diệp Mãn chạm vào khiến hắn cảm thấy một cơn đau nhẹ, không quá dữ dội nhưng lại ám ảnh và kéo dài, từng chút một lún sâu vào tâm trí.

Hắn lặng lẽ nhìn Diệp Mãn. Cậu nghiêm túc dùng tay cảm nhận từng đường nét trên gương mặt hắn bao lâu, hắn cũng không chớp mắt mà nhìn cậu bấy lâu.

Hắn thấy cặp mắt ửng đỏ của Diệp Mãn, thấy đôi môi vì bị cắn chảy máu mà nhuốm sắc đỏ tươi. Hắn cũng ghi nhớ tất cả những hình ảnh này vào nơi sâu thẳm trong lòng.

Bàn tay Từ Hòe Đình run rẩy khi cởi nút áo khoác.@TửuHoa

Chiếc đồng hồ của Diệp Mãn rơi trên đường núi, bị cơn mưa lớn cọ rửa, bị người qua lại vô tình đá trúng, có lẽ còn bị động vật hoang dã giẫm lên, cuối cùng lăn xuống một khe suối sâu.

Từ Hòe Đình có thể lực tốt, thân thủ nhanh nhẹn nên dù chiếc đồng hồ rơi vào vị trí khó lấy, với hắn mà nói cũng không phải chuyện gì quá phiền phức.

Hắn quan sát một chút, chọn một vị trí dễ trượt xuống rồi bám vào rễ cây leo lên lại. Nhưng trời mưa khiến đất bùn trơn trượt, hắn thử vài lần, mấy đoạn rễ cây đều bị hắn giật đứt. Cuối cùng, hắn cũng tìm được một đoạn chắc chắn, giúp hắn thành công trèo lên. Vì chuyện này, cộng thêm việc mò mẫm trong bóng tối nửa ngày, hắn mới chậm trễ thời gian, trở về muộn một chút.

Một lượt leo lên leo xuống khiến hắn lấm lem bùn đất. Áo khoác, giày, quần đều bẩn đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Bộ dạng chật vật này, nếu người khác thấy sẽ không khỏi kinh ngạc đến rớt cả hàm.

Nhưng bản thân hắn lại không để tâm đến điều đó.

Mái tóc ướt sũng vì bị mưa xối, hắn chỉ hờ hững vuốt ngược ra sau.

Nhưng lúc này, hắn có chút hối hận.

Bởi vì Diệp Mãn vừa sờ xong mặt hắn, đã đưa tay lên chạm vào tóc hắn.

Kiểu tóc này một chút cũng không đẹp, làm sao có thể để ấn tượng đầu tiên của Diệp Mãn về hắn lại là bộ dạng chật vật thế này chứ.@TửuHoa

\”Tiểu Mãn.\”

Diệp Mãn nghe thấy giọng nói khàn khàn của người trước mặt gọi mình, giây tiếp theo, cả người cậu rơi vào một vòng ôm ấm áp.

Từ Hòe Đình cởi áo khoác, bọc chặt lấy cậu trong lòng.

Bên ngoài tuy đã ướt nhẹp và lấm lem, nhưng bên trong vẫn ấm áp và sạch sẽ.

Diệp Mãn bị cơn mưa dội ướt toàn thân, cơ thể dính sát vào ngực hắn, thân thể đang căng cứng và run rẩy cũng dần mềm đi trong vòng tay này. Từ Hòe Đình kéo chặt áo khoác lại, ôm cậu vào trong đó.

Tiếng gió, tiếng mưa rơi bỗng chốc biến mất.

Diệp Mãn như được tách biệt trong một không gian nhỏ hẹp, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.