\”Hắt xì ——\”
Nước mắt chưa kịp rơi ra, một cơn gió thổi đến, Diệp Mãn hắt hơi một cái, làm bay biến hết cảm xúc đã chuẩn bị sẵn.
Trong lòng cậu không khỏi tức giận, mắng thầm vài câu về cái thời tiết chết tiệt này.
Sao lại có thể hắt hơi vào lúc này chứ?@TửuHoa
Trước nay cậu chưa từng phạm phải lỗi sơ đẳng như vậy! Đều tại thời tiết không tốt!
Quả nhiên, Từ Hòe Đình phát ra một tiếng trầm ngâm suy tư, như thể đang do dự có nên tiếp tục phớt lờ thời tiết để cùng cậu leo núi hay không.
\”Đây không phải thái độ của một người đi cầu xin.\” Vừa nói, Từ Hòe Đình tiện tay kéo khóa áo khoác của Diệp Mãn lên tận cổ. Khi nãy trong siêu thị quá nóng, cậu mới kéo khóa xuống cho thoáng.
Diệp Mãn nóng ruột, cả người lao về phía hắn, sợ hắn bỏ chạy, dùng sức nắm chặt cánh tay hắn, liên tục kêu: \”Từ tiên sinh, anh ở lại với tôi đi…\”
Thời tiết không tốt, ngay cả \”tổ tông sống\” cũng trở nên khó mà mở miệng.
Từ Hòe Đình lại suy nghĩ một lúc, như thể cuối cùng cũng không chịu nổi sự cắn rứt của lương tâm, không đành lòng bỏ lại một nhóc mù bé nhỏ như vậy dầm mưa dãi nắng một mình, đành nhượng bộ: \”Vậy đi, em nói một câu dễ nghe để tôi nghe thử, đi đâu tôi cũng sẽ theo em.\”
Lời dễ nghe?
Diệp Mãn sững người.
\”Sẽ không nói được sao?\”
Không phải là không biết nói, mà là biết quá nhiều, nhất thời không biết hắn muốn nghe loại nào, trong đầu nhanh chóng chọn ra một kịch bản thích hợp để dỗ vị \”tổ tông sống\” này.
Dù biết rõ Diệp Mãn không nhìn thấy, Từ Hòe Đình vẫn làm bộ nhìn về phía trước, chỉ dùng khóe mắt để quan sát người bên cạnh: \”\”Ricardo, cầu xin anh, ở lại với em đi.\” Ừm, câu này được đấy.\”
\”Hơn nữa còn phải lại gần một chút…\” Hắn như thể đang cân nhắc có nên thêm điều kiện hay không, suy nghĩ một hồi lâu rồi giống như mấy kẻ buôn bán hay cò kè mặc cả, thở dài một hơi như thể rất mệt mỏi: \”Thôi thì chỉ vậy đi.\”@TửuHoa
Diệp Mãn nghe mà sững sờ, chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình đang nắm chặt cánh tay hắn nóng rực lên.
Như lò xo bị bật ra, cậu lập tức buông tay, nhanh chóng lùi lại hai bước.
Hệ thống: \”A a! Lão lưu manh! Cậu đừng có tin hắn! Hắn đang đùa giỡn cậu đó!\”
Diệp Mãn vốn còn đang do dự, ai ngờ hệ thống trong đầu lại hét to một câu, khiến cậu lập tức đỏ cả mặt.
\”Anh Thống! Cậu đừng nói lung tung! Hắn không phải đùa giỡn tôi, hắn chỉ đang đùa thôi!\”
Nhưng ngay cả đùa giỡn mà lọt vào miệng \”tổ tông sống\” này cũng quá đáng sợ đi.
Sao lại… lại như thế này…
Diệp Mãn không thể diễn tả rõ cảm giác trong lòng.
Từ Hòe Đình quay đầu, nhìn thấy Diệp Mãn hoảng hốt lùi về sau hai bước.
Cậu chần chừ ở khoảng cách đó, muốn bước tới nhưng lại ngần ngại.