\”Dì Lữ có thể quên bất cứ ai, nhưng sẽ không quên em đâu.\” Y tá trẻ tên Vương Uyển bị giọng điệu nhẹ nhàng của cậu cuốn theo, vừa trêu đùa vừa lo lắng.
Cô nhìn tiểu Ngô, định nói gì đó nhưng lại thôi, rõ ràng rất bận tâm đến tình trạng đôi mắt của Diệp Mãn, muốn hỏi rõ ngọn ngành nhưng lại do dự không biết có nên hay không.
Tiểu Ngô mỉm cười với cô: \”Tôi là trợ lý sinh hoạt của tiểu Mãn thiếu gia, họ Ngô, gọi tôi là tiểu Ngô là được.\”
Diệp Mãn giải thích sơ qua chuyện mình bị nhận về hào môn, Vương Uyển kinh ngạc kêu lên một tiếng rồi hào hứng vỗ đùi cái bốp: \”Tiểu Mãn, đây là chuyện tốt quá trời luôn! Sao em không nói sớm hả? Trời ơi, em đúng là đứa trẻ ngốc, bận đến mức quên mất mọi thứ, nhưng mà cũng nên gọi điện báo cho tụi chị một tiếng chứ! Tin tốt như vậy không biết chia sẻ làm gì? Các chị ở đây ngày thường thương em như vậy mà!\”
\”Nào nào, ăn kẹo mừng chút đi!\” Cô lấy từ dưới bàn ra hộp kẹo trần bì mà Diệp Mãn thích ăn nhất rồi dúi vào tay cậu.
Hộp kẹo này vốn được đặt ở quầy lễ tân để mời khách đến thăm. Mỗi lần Diệp Mãn đến, bất kể ai trực quầy, lúc ra về cũng sẽ đưa cho cậu đầy hai túi kẹo.
Diệp Mãn chưa bao giờ từ chối những viên kẹo này. Nhận kẹo một cách tự nhiên, cảm ơn ngọt ngào, dùng lời nói dỗ dành khiến ai cũng vui vẻ.
Vương Uyển thật lòng mừng cho cậu. Nếu chuyện được hào môn nhận thân này xảy ra với người khác, có lẽ cô sẽ thấy hơi ghen tị, thậm chí thầm than sao chuyện tốt như vậy không rơi vào đầu mình. Nhưng khi biết người may mắn là Diệp Mãn, cô chỉ thấy lòng tràn đầy vui sướng. Cô cảm giác hôm nay đi ăn cơm cũng có thể ăn nhiều thêm hai bát.
Người tốt thì nên gặp chuyện tốt, cuộc đời này mới có ý nghĩa chứ!
Sau khi đưa kẹo, Vương Uyển mới sực nhớ ra rằng đối phương bây giờ đã là thiếu gia nhà giàu, vui vẻ nói thêm một câu: \”Chỗ này cũng chẳng có gì ngon đâu.\”
Nhìn thấy Diệp Mãn bóc một viên kẹo, bỏ vào miệng nhấm nháp với vẻ mặt đầy kiêu ngạo, cứ như một vị tướng quân giành chiến thắng, cô cười trêu: \”Đã thành đại thiếu gia có tiền rồi mà vẫn thích ăn cái này à?\”
Kẹo trần bì này rất rẻ, chỉ mấy đồng là có thể mua cả túi to.
Diệp Mãn cười cong mắt: \”Không giống nhau đâu, kẹo của chị cho thì càng ngọt hơn.\”
Dù biết rõ cậu giỏi nói lời ngọt ngào, từ trẻ con tám tuổi đến các cụ tám mươi, chỉ cần cậu muốn dỗ, không ai là không vui vẻ cả, nhưng Vương Uyển vẫn bị lời nói của cậu làm cho vui đến nở nụ cười tươi tắn.
Cô cài lại bút bi lên túi áo, vòng ra khỏi bàn: \”Đi theo chị, dì Lữ chắc đang được đẩy xe ra phơi nắng ngoài vườn hoa đấy.\”@TửuHoa
Tiểu Ngô đi theo Diệp Mãn, bước sau Vương Uyển, băng qua hành lang đến khu vườn trong viện điều dưỡng.
Diệp Mãn gạt tay tiểu Ngô ra: \”Anh cứ đi dạo quanh đây đi, lát nữa tôi gọi anh.\”
Cậu đã đến viện điều dưỡng này vô số lần, quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng đi được. Hơn nữa, có gậy dò đường hỗ trợ, tự đi cũng không vấn đề gì.