Lúc Từ Hoè Đình trở về Kinh thị, tiện thể tóm luôn mấy kẻ hai ngày nay cứ lén lút bám theo hắn, không biết ôm tâm tư gì.
Bọn chúng đã lẻn lên thuyền từ trước, bám theo hắn từ lúc rời thuyền rồi loanh quanh gần chỗ ở của Trì gia trên đảo trong suốt hai ngày.
Ngay từ khi lên thuyền, trợ lý Trần đã ra lệnh theo dõi đám người này. Ban đầu, họ định thả lỏng một chút, lợi dụng bọn chúng để tung tin giả rồi trở tay chơi xỏ chủ của chúng một phen. Nhưng sau cùng, bọn chúng cứ quanh quẩn gần người Trì gia mãi.@TửuHoa
Từ Hoè Đình nhịn hai ngày, rốt cuộc chịu không nổi nữa. Đối phương cứ nhảy disco trên dây thần kinh của hắn, nên hắn dứt khoát bảo trợ lý Trần dẫn người đến \”mời\” bọn chúng về Kinh thị. Hắn cũng không tính ra tay quá tàn nhẫn — bao luôn cả chi phí đi lại, bọn chúng đến thế nào thì cứ theo y nguyên mà đưa về cho chủ nhân của bọn chúng. Cùng lắm thì lúc bị bắt có sứt sát da thịt một chút, nhưng cũng chẳng mất tay mất chân gì. Từ Hoè Đình tự thấy mình cư xử rất văn nhã.
Còn chuyện Từ Khải Đình tức đến mức muốn hộc máu, đập nát mấy cái bàn hoa cúc tốt nhất khi thấy hắn nguyên vẹn trở về Kinh thị thì chẳng liên quan gì đến hắn cả.
Từ Hoè Đình chỉ nhàn nhạt nói: \”Gọi người kiểm kê lại, sau đó gửi giấy tờ cho Yến Phong.\”
Tất cả Từ gia đều là của hắn, cái bàn đó cũng vậy. Không được hắn cho phép mà đập phá đồ của hắn? Cũng dễ thôi, bỏ tiền ra mà đền là được.
Từ lão gia hiếm hoi gọi điện cho hắn. Giọng điệu có ý khuyên nhủ, bảo hắn đừng so đo với Từ Khải Đình làm gì. Dù gì cũng là người một nhà, cần gì phải tính toán rạch ròi như thế.
Bây giờ toàn bộ Từ gia đã nằm trong tay Từ Hoè Đình nên lời lẽ của ông cụ cũng ôn hòa hơn nhiều so với thời trai trẻ. Nếu là mười năm trước, có khi Từ Hoè Đình đã bị lôi vào từ đường chịu gia pháp.
\”Mẹ con năm đó… cũng trách ta. Nhưng nhiều năm trôi qua như vậy rồi, bây giờ cả Từ gia đều thuộc về con. Nếu bà ấy biết con và Tư Nghi hiện tại sống tốt như vậy, chắc cũng có thể an lòng.\”
Bà ấy có thực sự yên lòng hay không, Từ Hoè Đình không biết. Có lẽ cả đời này hắn cũng không có cơ hội để biết. Nhưng hắn thì chưa bao giờ có thể buông xuống chuyện này.
Từ lão gia tử cảm thấy người trưởng thành không nên cứ mãi bám víu vào một lỗi lầm nhỏ trong quá khứ mà không chịu buông tha. Ngược lại, ông còn nghĩ rằng chính Từ Hoè Đình không hiểu chuyện.
Nếu là trước đây, chắc chắn hắn đã lao vào đánh nhau với người ta đến đầu rơi máu chảy rồi. Nhưng giờ trưởng thành rồi, ở một vị trí khác, hắn cũng đã học được cách trả thù của những kẻ văn minh.@TửuHoa
Hắn có thể hạ mình, nhưng cũng đủ kiên nhẫn để chậm rãi bào mòn đối phương, nhìn kẻ đó từng bước sa lầy trong thống khổ, bị dằn vặt đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần rồi cuối cùng tự tìm đến cái chết.
Bên phía này không yên ổn, giờ lại dám theo dõi Trì gia, theo dõi Diệp Mãn. Từ Hoè Đình suy nghĩ một chút, bảo trợ lý Trần sắp xếp người giám sát khu vực quanh Trì gia, đề phòng bất trắc.