Sau khi ăn cơm xong, vẫn còn một khoảng thời gian để tự do hoạt động.
Trên thuyền có rất nhiều thứ thú vị, ánh mặt trời buổi sáng thật đẹp, chẳng cần làm gì cả, chỉ cần nằm trên ghế dài đặt trên boong tàu, tắm nắng, nhìn phong cảnh biển cũng đủ khiến người ta cảm thấy thư thái.
Ít nhất, đối với đại đa số người mà nói thì là như vậy.@TửuHoa
Diệp Mãn ngồi yên trên ghế dài trên boong tàu, đầu óc trống rỗng. Đối với tình trạng hiện tại của cậu, phần lớn các hoạt động đều có chút nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là có thể xảy ra chuyện. Vì vậy, chờ đợi như thế này thực ra là an toàn nhất.
Tiểu Ngô vẫn luôn đi theo bên cạnh. Cậu ta là một trợ lý có tố chất tốt, thận trọng, trong khoảng thời gian này chưa từng phạm sai lầm. Nhưng Diệp Mãn vẫn rất khó để hoàn toàn giao phó sự an toàn của mình cho người khác.
Cậu không dễ dàng tin tưởng bất cứ ai ngoài bản thân mình.
Một quả bóng cao su lăn lông lốc đến chạm vào chân cậu, Diệp Mãn không hề có chút chuẩn bị tâm lý nào, bị dọa giật mình. Tim cậu đập nhanh hơn, một lúc sau mới ý thức được là không có nguy hiểm, chậm rãi thả lỏng lại.
Với tình trạng này, cậu phỏng chừng sẽ cần một quãng thời gian rất dài nữa mới có thể quen với những âm thanh và tiếp xúc bất ngờ như thế này.
Tiểu Ngô nhặt quả bóng lên, đưa trả cho cậu bé vừa chạy theo để nhặt bóng. Cậu bé đó mặc một chiếc quần yếm, trông chừng khoảng năm, sáu tuổi.
Tiểu Ngô nói: \”Thiếu gia, là một cậu bé.\”
Cậu bé nhận lấy bóng nhưng không rời đi mà tò mò quan sát Diệp Mãn: \”Anh trai, sao anh không chơi mà cứ ngồi im ở đây mãi thế?\”
Nếu như cậu bé không mở miệng thì không sao, nhưng vừa mở miệng, trong đầu Diệp Mãn xuất hiện một ý nghĩ tinh quái, cảm thấy thú vị.
\”Hệ thống, cơ hội đến rồi!\”
Giọng điệu hưng phấn của cậu khiến hệ thống hiện lên một dấu chấm hỏi.@TửuHoa
Diệp Mãn cúi người xuống với động tác nhẹ nhàng, nói: \”Bởi vì, thực ra anh là một đại pháp sư đang ẩn mình giữa đám đông.\”
Cậu bé ôm quả bóng, ngây ngẩn cả người.
\”Đêm qua, anh đã quan sát tinh tượng.\” Diệp Mãn dựng thẳng một ngón tay, hoàn toàn bỏ qua sự thật là bản thân bị mù mà bịa chuyện không chớp mắt: \”Trên trời nói rằng hôm nay sẽ có một cậu bé không cẩn thận đá bóng tới chân anh. Người đó chính là kẻ được vận mệnh chọn lựa, là đại pháp sư đời tiếp theo. Này, nhóc con, em có muốn học ma thuật không?\”
Cậu bé do dự: \”Nhưng mà em còn nhỏ…\”
Diệp Mãn lập tức nói: \”Đây là suất thu nhận đồ đệ cuối cùng của anh, em không quyết định nhanh thì sẽ bị người khác giành mất đấy. Thế này đi, nể tình em là một đứa trẻ ngoan ngoãn đáng yêu, lát nữa khi kiểm tra, anh sẽ nương tay với em một chút. Chuẩn bị sẵn sàng chưa? Có muốn bái sư không? Cơ hội chỉ có một thôi, ba, hai, một…\”