Hắn cười một cái, có chút ngơ ngẩn…
Đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy người trước mặt lên tiếng, Diệp Mãn cho rằng đối phương không thích món quà mình tặng, không muốn nhận khiến nhiệt độ trên mặt cậu càng lúc càng cao.
Ngón tay cuộn lại, cậu lẩm bẩm: \”Nếu anh không thích thì…\”@TửuHoa
Thôi bỏ đi.
Không biết trân trọng đồ tốt.
Diệp Mãn bực bội, thầm oán trách \”tổ tông sống\” trong lòng.
Hắn không cần thỏ giấy của mình, nhưng chắc chắn sẽ có người thích! Như là anh đồng nghiệp ở cửa hàng tiện lợi mà cậu từng gặp, hay chị gái mua đồ ăn khuya, thậm chí cả giám đốc khách sạn và bảo vệ, ai cũng thích thỏ giấy của cậu, ai nhận được cũng đều khen ngợi, ai cũng cảm thấy vui vẻ.
Nếu hắn không cần, vậy mình cứ mang lên thuyền, đảm bảo sẽ có người sẵn sàng nhận lấy.
Còn về phần \”tổ tông sống\” kia, có lẽ sau này cậu sẽ chọn một món quà gì đó phù hợp hơn với thân phận của hắn, như một chiếc đồng hồ hoặc thắt lưng đắt tiền chẳng hạn.
Diệp Mãn đang định lấy lại con thỏ giấy mình đã tặng ra.
Nhưng một bàn tay chớp nhoáng vươn ra, đoạt lấy con thỏ giấy từ tay cậu, như thể sợ cậu sẽ cướp nó đi mất.
\”Tặng người ta đồ rồi mà còn định lấy lại à?\”
\”Anh không thích mà…\”
\”Khi nào tôi nói là tôi không thích?\”@TửuHoa
Diệp Mãn ấp úng nói: \”Thứ này không đáng giá tiền… Hay là anh cứ trả tôi đi, tôi sẽ mua một món quà tốt hơn, quý giá hơn để tặng anh.\”
Cậu vươn tay ra, định lấy lại con thỏ giấy bị người kia cầm đi.
Nhưng Từ Hòe Đình tránh đi.
\”Không được.\”
\”Tôi thích.\” Hắn cầm lấy ví tiền trên bàn, cẩn thận đặt con thỏ giấy vào trong đó. \”Thứ tôi thích chính là bảo vật vô giá, dù ngàn vàng cũng không đổi.\”
Ngữ khí của hắn rất bình thản, nhưng lại mang theo sự kiên quyết tuyệt đối, không hề có chút do dự, cũng không cho phép phản bác.
Sau khi cất xong con thỏ giấy, hắn quay đầu lại nhìn thì thấy Diệp Mãn vẫn còn đang ngẩn người.
Nhìn bộ dạng của cậu, ngón tay hắn hơi ngứa.
\”Suy nghĩ gì thế?\” Từ Hòe Đình hỏi.
Bị hắn đột nhiên hỏi một câu, Diệp Mãn lẩm bẩm nói: \”Vậy nếu có người trả ngàn vàng để đổi lấy nó, anh vẫn sẽ cho họ sao?\”
Dù sao thì một người ngốc nghếch như cậu, gặp được một người quá đặc biệt như vậy, cả đời này có thể có được bao nhiêu cơ hội như thế? Một vị khách quý tộc vvvip thích món đồ này, vậy thì nhường một chút đi, dù sao người ta trả tiền, không lỗ gì cả.
\”Tôi sẽ gấp một cái mới cho anh, tôi có thể gấp rất nhiều.\” Cậu nghiêm túc nói.
Mặt đột nhiên bị véo một cái, Diệp Mãn kêu lên đau đớn, khó tin mà che lấy gương mặt bị nhéo: \”Anh làm gì vậy?\”