Con tàu du lịch chở các khách quý dự kiến sẽ di chuyển đến một cảng thành phố ở bờ bên kia, dừng lại một đêm rồi quay trở về, tổng hành trình kéo dài bốn ngày ba đêm.
Đến nơi, vừa vặn có thể kịp tham dự lễ hội bắn pháo hoa cuối thu.@TửuHoa
Con tàu du lịch này có mười tầng, riêng quán bar đã có đến bảy cái. Trên tàu còn có trung tâm thương mại xa xỉ, nhà hàng phục vụ ẩm thực các nước, đại sảnh yến tiệc, bể bơi, suối nước nóng… Nói chung, hoạt động giải trí rất phong phú, chỉ duy nhất không có sòng bạc.
Điều này có chút hiếm thấy.
Mạnh Diệu lên thuyền khá sớm, lúc đó vẫn có thể thấy các nhân viên đang tất bật kiểm tra những phương tiện hỗ trợ cho người khuyết tật và bàn bạc gì đó. Ngoài ra, những khu vực có góc cạnh nhô ra – vốn dĩ với người bình thường không có gì đáng ngại – nhưng đối với những người có thể trạng yếu hoặc không biết trân trọng chính mình thì lại đặc biệt nguy hiểm, đều phải được xử lý đặc biệt.
Trợ lý Trần cầm sổ ghi chép, vẻ mặt nghiêm túc kiểm tra từng hạng mục, sợ bỏ sót bất kỳ rủi ro tiềm ẩn nào.
Lúc ngẩng đầu lên thấy Mạnh Diệu, suýt chút nữa thì không nhịn được mà bật cười, trong lòng thầm niệm câu thần chú để giữ bình tĩnh.
Vị tiểu thái tử Mạnh gia trước mắt sắc mặt u ám, trông như mấy ngày rồi chưa được ngủ ngon. Hiển nhiên là vừa lãnh trọn một trận \”gia pháp\” ở nhà xong.
Từ gia dù là chị đối với em hay mẹ dạy dỗ con cái cũng đều không hề nương tay. Mạnh Diệu từ Trung Hải phiêu bạt quay về, kết quả vẫn không tránh khỏi bị đánh bằng chổi lông gà.
Trợ lý Trần từng nghe cô Từ nhà mình nhắc thoáng qua một lần, nói rằng chính Từ Hòe Đình hồi nhỏ cũng từng trải qua những chuyện tương tự.
Đừng nhìn bây giờ ông chủ trầm ổn, lúc nhỏ cũng không ít lần gây chuyện. Nghe nói khi còn ở Sicily, vì tranh giành đồ ăn với người khác, dù chỉ có một mình chống lại mười người nhưng hắn vẫn cứ làm tới, chẳng hề chùn bước. Thậm chí ra tay còn rất hiểm độc, khiến bản thân bị thương nghiêm trọng, đến mức khi trở về phải bị Từ Tư Nghi giáo huấn một trận.
Bị đánh xong, nhưng lần sau vẫn chứng nào tật nấy.@TửuHoa
Tính tình hoang dã, không trách được hồi mới về Kinh thị lại bị lão gia tử Từ gia nhìn không vừa mắt.
Mạnh Diệu đương nhiên nhận ra trợ lý Trần đang cố nhịn cười, sắc mặt lập tức trở nên u oán: \”Trợ lý Trần, tôi coi anh là người một nhà mới nói mấy chuyện đó với anh, thế mà anh lại đi mách lẻo với cậu nhỏ.\”
Cậu nhỏ lại còn đi méc với mẹ hắn ta, bản thân thì phải cố gắng thoát thân thật nhanh.
Mẹ hắn ta vì chuyện này mà ghi thù với cậu nhỏ, cái hộp Royal Blue cũng bị tính sổ lên đầu hắn ta. Cuối cùng, chỉ có một mình Mạnh Diệu phải gánh hết hậu quả, ai đời lại có người cậu như vậy chứ?
Trợ lý Trần chỉ mỉm cười áy náy theo đúng tiêu chuẩn, nhưng tuyệt đối không hề có ý định sửa sai.
Ai mới thực sự là người một nhà với anh ta? Anh ta chỉ trung thành với người trả lương cho mình thôi.