2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 31: Lửa giận cũng nguôi đi phân nửa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 31: Lửa giận cũng nguôi đi phân nửa

Sau một ngày vui chơi, ngày hôm sau lại đến. Trì Giác còn phải đại diện cho Trì gia tham gia hội nghị giao lưu kinh tế thương mại quốc tế tại thành phố Trung Hải.@TửuHoa

Chuyến đi này cuối cùng vẫn có công việc chính cần làm, không thể chỉ đưa Diệp Mãn đi chơi khắp nơi.

Diệp Mãn cũng không quá để tâm đến chuyện này.

Trước đây khi không có tiền, cậu luôn nghĩ rằng chờ trả hết nợ nần, cơ thể nhẹ nhàng rồi thì muốn làm gì cũng được. Nghĩ như thế khiến cậu càng thêm hăng hái làm việc vào ngày hôm sau.

Muốn đi du lịch, muốn đến những nơi mình chưa từng đến, muốn làm những điều chưa từng làm, ăn những món chưa từng nếm thử hoặc mua những thứ mà trước kia còn tiếc tiền không dám mua.

Cậu lớn lên đẹp như vậy, lại ăn nói khéo léo, có năng lực làm việc, đi đến đâu cũng có thể sống tốt, dù thế nào đi nữa cũng có thể tự nuôi bản thân.

Cậu còn muốn nuôi thú cưng, trồng hoa, trồng cây. Nếu cậu có một miếng ăn thì nhất định chúng cũng sẽ có một phần.

Bây giờ thực sự đến Trung Hải, nơi mà cậu từng đặt ra là mục tiêu muốn đến nhất trong tương lai, nhưng trong lòng lại không cảm thấy hứng thú như mình đã tưởng. Trong giây lát, cậu cũng không nghĩ ra nên đi đâu chơi nữa, vì cảm giác nơi nào cũng giống nhau, chẳng có gì khác biệt.

Buổi sáng thức dậy, Diệp Mãn bò xuống giường, đưa tay chậm rãi dò dẫm tới bên cửa sổ rồi kéo rèm ra.

Cây gậy dò đường bị đặt ở bên cạnh tủ đầu giường, cậu không chạm vào.

Cậu vẫn chưa quen coi cây gậy dò đường như một phần cơ thể mình. Hơn nữa, cây gậy đó cũng không phải là đôi mắt thật sự, chỉ là một khúc gậy lạnh lẽo. Có lúc dùng nó gõ xuống, dù phía trước thực sự có vật cản, cậu cũng không thể biết rõ ràng đó là thứ gì, ngược lại còn khiến cậu thêm sợ hãi.

Ánh nắng sớm chiếu vào, căn phòng trở nên sáng trưng, tầm nhìn của Diệp Mãn cũng theo đó mà sáng lên.@TửuHoa

Trì gia đặt khách sạn tất nhiên là khách sạn tốt nhất ở Trung Hải. Nghe nói đây là tầng 26, vị trí này có thể nhìn ra phong cảnh rất đẹp, buổi tối cảnh đêm càng lung linh rực rỡ.

Diệp Mãn đứng trước cửa sổ, mở to mắt nhìn một lúc rồi dùng sức dụi mắt, sau đó lại cố mở mắt ra nhìn thêm lần nữa. Cuối cùng, cậu đành tiếc nuối thừa nhận rằng ngoài một màn sương trắng lóa mắt ra, cậu chẳng thể thấy được gì khác.

Hệ thống thấy cậu đứng bên cửa sổ, dụi mắt một hồi, nhìn ra ngoài một hồi, lại tiếp tục dụi mắt rồi lại trừng mắt nhìn ra ngoài, nhịn không được lên tiếng: \”Ký chủ, hay là cậu nhờ Trì gia kiểm tra đôi mắt lại đi? Họ chắc chắn có thể tìm cho ngươi bác sĩ giỏi nhất, hơn nữa họ cũng không thiếu tiền.\”

Diệp Mãn loay hoay một lúc rồi bỏ cuộc, ngược lại còn lo thu dọn những món quà mà mình nhận được, xếp hết chúng vào trong vali.

\”Không cần.\”

Hệ thống: \”Vì sao?\”

\”Bác sĩ nói cùng lắm cũng chỉ trì hoãn tốc độ suy giảm mà thôi. Dù sao sớm muộn gì cũng sẽ mù hẳn, đã không thể chữa khỏi thì không cần lãng phí thời gian và tiền bạc. Hiện tại chẳng phải tôi vẫn sống rất tốt sao? Chậm rãi rồi cũng sẽ quen thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.