Một chiếc nhẫn lục bảo Hoàng gia, lấy ra để tặng cho bảo mẫu trong nhà, dù có nhiều tiền cũng không thể làm như vậy được.
Nhưng Sở Vinh lại lấy món đồ này ra để đấu giá, trong lòng cũng có chút áp lực không nhỏ.
Gã cảm thấy Diệp Mãn sẽ thích món đồ này, bản thân biết đây là đồ quý giá nên đương nhiên cho rằng ai cũng nhận ra nó đáng giá. Gã hoàn toàn không thể ngờ rằng hai vị thiếu gia phá của Trì gia lại muốn lấy nó đi tặng bảo mẫu trong nhà.@TửuHoa
Nhưng Trì Giác đã quyết định làm chuyện này, một chuyện mà nếu người ngoài biết được thì sẽ nghi ngờ liệu đầu óc anh có vấn đề hay không. Nếu người nhà biết thì chắc chắn sẽ bị mắng thê thảm.
Anh phải tiêu tiền, tiêu số tiền không đáng phải tiêu, phải đau lòng vì tiền, phải để đứa trẻ bên cạnh nhìn thấy anh đau khổ, thấy anh không vui, như vậy đối phương có khi sẽ vui lên một chút.
Nếu đối phương vui lên thì chính Trì Giác cũng sẽ vui vẻ.
Ban đầu, Trì Giác đối xử tốt với Diệp Mãn là vì áy náy, còn có giới hạn nhất định. Nhưng bây giờ, anh lại thật lòng muốn dỗ dành đối phương vui vẻ.
Một khi thật sự để ý một người, quan tâm một người thì nào còn quan trọng giới hạn hay nguyên tắc gì nữa?
Diệp Mãn là người hướng nội, tất cả mọi thứ của cậu đều như thế.
Người khác chọc cậu một chút, cậu sẽ tự mình chịu đựng, tự gặm nhấm tổn thương mà không bỏ chút công sức nào để chữa lành nó. Nhưng phải làm sao bây giờ?
Trì Giác vươn tay nhéo nhẹ má Diệp Mãn, thấy đối phương dù vẻ mặt khó chịu nhưng thực tế vẫn ngoan ngoãn ngồi im không động đậy, không khỏi bật cười.
\”Bắt đầu đấu giá với giá khởi điểm 50,000, mỗi lần ra giá tăng ít nhất 10,000…\”
Sau khi vật phẩm đấu giá được giới thiệu xong, vừa nghe giá khởi điểm này, cả hội trường lập tức xôn xao.
Ai có chỉ số thông minh bình thường đều hiểu rằng viên ngọc lục bảo Hoàng gia này không thể nào có mức giá thấp như vậy. Giá khởi điểm thấp, mức tăng giá cũng thấp, đặt trong một buổi đấu giá bình thường thì điều đó có nghĩa là ban tổ chức rất tự tin vào giá trị thực của món đồ và mức giá cuối cùng mà nó sẽ đạt được. Nhưng trong trường hợp này, mọi thứ lại giống như có người cố tình sắp đặt.@TửuHoa
Những người có kinh nghiệm đều sẽ cẩn thận quan sát, tìm hiểu xem tình hình cụ thể là thế nào. Nếu không cẩn thận, rất có thể vô tình bị cuốn vào cuộc đối đầu của các ông lớn, tự đào hố chôn mình.
Giữa bầu không khí trầm mặc vi diệu này, Trì Giác bình tĩnh giơ bảng.
\”500,000.\”
Giá thầu này do Trì Giác đưa ra, không phải Diệp Mãn.
Chi tiết này khiến Sở Vinh hơi bất ngờ. Gã cứ tưởng rằng Trì Giác sẽ ngăn cản chuyện này, không ngờ Trì Giác lại là người đầu tiên nhảy vào hố.
Bây giờ đã có người ra giá, dĩ nhiên không thể không tiếp tục.
Sở Vinh lập tức giơ bảng theo: \”510,000.\”