2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 27: Tại buổi đấu giá bị theo dõi, mọi thứ đều đầy rẫy âm mưu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 27: Tại buổi đấu giá bị theo dõi, mọi thứ đều đầy rẫy âm mưu

Kinh thị.

Bên ngoài một căn tứ hợp viện, một chiếc Hummer dừng lại. Một người đàn ông mặc áo khoác da nhảy xuống xe, sải bước nhanh vào đại sảnh.@TửuHoa

Người chưa vào tới, giọng đã vang lên trước: \”Tin tức giữa trưa, Từ Hòe Đình lại đến Trung Hải! Mới cách đây không bao lâu, sao hắn lại chạy sang đó nữa rồi?\”

Trong đại sảnh, Từ Khải Đình một tay chống sau lưng, một tay cầm bút lông chậm rãi hạ nét bút cuối cùng. Gã đặt bút xuống, dịch tấm chặn giấy sang một bên, nhấc tờ giấy Tuyên Thành lên, thổi nhẹ lớp mực còn ướt: \”Hoảng cái gì, chẳng phải quá tiện lợi sao? Ở xa Kinh thị, tay của Từ gia và Mạnh gia đều không với tới được, ngược lại càng dễ làm việc.\”

Gã không nói rõ là tiện lợi ở chỗ nào, nhưng Tôn Hoằng Minh cũng hiểu.

Nếu người đã đi Trung Hải, lần trước để hắn may mắn tránh thoát, vậy lần này, cứ dứt khoát để hắn vĩnh viễn ở lại đó, đừng bao giờ quay về nữa.

Mấy năm trước, Từ Vệ Binh liên thủ với nhà mẹ đẻ của vợ mình – Tôn gia, phải tốn không ít công sức mới đẩy được Từ Hòe Đình vào quân đội, mục đích là để hắn chết ở bên ngoài, không thể quay lại.

Ai ngờ tiểu tử này lại khó đối phó đến vậy, không những sống sót mà còn leo lên vị trí cao. Lần hắn trở về Kinh thị kia chính là một cú phản đòn làm Tôn gia khốn đốn. Lúc ấy, vài nhân vật trụ cột của Tôn gia bị đánh sập. Ngày xưa, Tôn gia và Từ gia cùng nhau hưởng vinh hoa, nhưng nhiều năm nay thế lực đã suy yếu. Giờ lại có một ngọn núi lớn như Từ Hòe Đình đè ép trên đầu, bọn họ càng không thể ngóc đầu lên, chỉ có thể bám chặt vào Từ Khải Đình.

Tôn Hoằng Minh và Từ Khải Đình cùng thế hệ, hai nhà như châu chấu trên một sợi dây. Tôn gia sớm đã đắc tội với Từ Hòe Đình, giờ muốn quy phục cũng không còn cơ hội, chỉ có thể theo chân Từ Khải Đình. Chỉ cần Từ Hòe Đình không còn nữa, Từ gia rơi vào tay Từ Khải Đình thì mọi vấn đề tự nhiên đều được giải quyết.

\”Nhưng dù Từ Hòe Đình có đi rồi, bên này vẫn còn Từ Tư Nghi và Mạnh Sơ tọa trấn. Đối phương theo dõi rất gắt gao, vụ án năm đó của người phụ nữ kia vẫn đè nặng trên đầu, e rằng sẽ không để chúng ta dễ dàng hành động…\”

Từ Khải Đình lạnh lùng quẹt một đường bút qua dòng chữ vừa viết, ánh mắt băng lãnh nhìn sang: \”Người phụ nữ đó tự mình ngã xuống từ cầu thang mà tìm chết, có liên quan gì đến chúng ta?\”@TửuHoa

Tôn Hoằng Minh bị ánh nhìn ấy làm chột dạ, vội cười làm lành: \”Phải, phải, người ta xa quê hương, thay đổi khí hậu, lại không quen ngôn ngữ, xung quanh không có ai thân thích để tâm sự, tinh thần u uất nên nhất thời sơ suất, gặp chút ngoài ý muốn cũng là bình thường.\”

Gã ta ngừng lại một chút, nhíu mày nói: \”Tôi chỉ thấy kỳ lạ, sao hắn lại đột nhiên chạy đến Trung Hải? Năm nay đã đi hai lần rồi, năm trước cũng đâu có thấy hắn quan tâm nơi đó đến thế.\”

Nói đến đây, giọng gã ta bỗng nhẹ bẫng: \”Chạy tới chạy lui như thế, chẳng lẽ là vì tình nhân sao?\”

Vừa nói xong, chính gã ta cũng bật cười.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.