2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 24: Đây gọi là tán tỉnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 24: Đây gọi là tán tỉnh

Diệp Mãn bị giọng nói này làm cho giật mình, theo bản năng rút tay ra khỏi tay của Từ Hòe Đình.

\”Anh trai, sao anh lại tới đây?\” cậu căng thẳng đứng lên.

Diệp Mãn bây giờ ngay cả dùng gậy dò đường cũng không tốt, ở nhà đâu thể yên tâm để cậu một mình ra ngoài lang thang.@TửuHoa

Cậu là được người khác cõng ra ngoài lén lút.

Chỉ dựa vào bản thân thì không thể làm được điều đó, nhưng có sự trợ giúp của hệ thống thì lại dễ dàng hơn nhiều.

Diệp Mãn không nghĩ rằng chuyện mình hãm hại Diệp Quốc Văn có thể giấu được Trì gia, nhưng dù sao cũng phải chờ Diệp Quốc Văn vào trại tạm giam trước đã. Ngoại trừ luật sư, không ai có thể gặp được ông ta, mà người phải đối mặt với Trì gia để giải thích chỉ có thể là Diệp Mãn.

Cậu sẽ không cho Diệp Quốc Văn cơ hội mách lẻo trước mặt người Trì gia.

Kết quả bây giờ kế hoạch chưa hoàn thành, lại bị Trì Nhạn bắt quả tang cậu một mình chuồn ra ngoài.

Trì Nhạn căn bản không để mắt đến Từ Hòe Đình, bước nhanh vào, kéo Diệp Mãn lại kiểm tra từ đầu đến chân một lượt, thấy cậu không có vấn đề gì thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Không ai biết được cảm giác của Trì Nhạn khi đang họp giữa chừng, vô tình nhìn vào camera theo dõi trong nhà, phát hiện cậu em trai trước đó còn quanh quẩn bên dì Chu, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.

Trì Nhạn bình tĩnh lại, đứng trước mặt Diệp Mãn không nói một lời, chỉ dùng khí thế áp đảo làm cậu thấp thỏm không yên.

\”Anh……\”

\”Tiểu Mãn.\” Trì Nhạn nói giọng điềm tĩnh: \”Anh nhớ rõ đã nói với em, có chuyện gì thì gọi điện cho anh, em muốn ra ngoài cũng được, nhưng nhất định phải có người đi cùng. Rốt cuộc là chuyện gì, người nào lại khiến em phải lén lút giấu người nhà, một mình chạy ra ngoài gặp?\”

Trì Nhạn một chữ cũng không đề cập đến Từ Hòe Đình, thậm chí không thèm liếc hắn một cái.

Lời nói lạnh lùng này khiến Từ Hòe Đình nhướn nhẹ đuôi lông mày.

Não bộ của Diệp Mãn vẫn còn mắc kẹt trong câu chuyện của ngày hôm nay, nghĩ rằng Trì Nhạn đang nói về Diệp Quốc Văn, bèn vắt óc biện minh: \”Anh cả, em chỉ là……\”@TửuHoa

\”Anh hiện tại không muốn nghe em nói.\” Trì Nhạn trầm giọng cắt ngang.

A? Vậy anh muốn nghe ai nói? Diệp Quốc Văn sao? Nhưng ông ta đâu có ở đây?

Diệp Mãn phản ứng chậm một giây, chợt nhớ ra bên cạnh còn có Từ Hòe Đình.

Lúc này, Từ Hòe Đình đã đứng lên, hoàn toàn không có ý định để lộ ra chuyện vừa rồi kinh tâm động phách ra sao, nhưng cũng không hề có ý định giải thích với Trì Nhạn. Dáng vẻ hắn giống như chỉ tình cờ ghé vào quán ăn này để dùng bữa, điềm tĩnh gật đầu với Trì Nhạn, sau đó nói với Diệp Mãn một câu \”Đi thôi\” rồi bình thản bước qua bên cạnh người anh trai kia.

Sắc mặt của Trì Nhạn càng lúc càng khó coi.

Loại người như Từ Hòe Đình, sao có thể vô duyên vô cớ đến một tiệm ăn nhỏ tầm thường thế này để dùng bữa? Cả Kinh thị, thứ gì hắn muốn mà không có người mang đến tận nơi, còn cần hắn phải tự mình đi xa như vậy chỉ để ăn một bữa cơm?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.