Nhân viên bảo an giữ chặt Diệp Quốc Văn, đẩy ông ta về phía trước, suýt chút nữa làm cây kéo trên tay đâm vào mặt ông ta.
\”Giết người! Cứu mạng! Có ai không!\”
Không cần Từ Hòe Đình lên tiếng, Nhân viên bảo an đã nhanh chóng vơ lấy một hộp khăn giấy trên bàn, rút ra một nhúm rồi nhét thẳng vào miệng Diệp Quốc Văn.
Diệp Mãn siết chặt cây kéo trong tay, nghe thấy Từ Hòe Đình hỏi cậu: \”Bước tiếp theo có biết làm không?\”@TửuHoa
Bước tiếp theo?
\”Không phải cậu nói muốn giết ông ta sao? Người đã được đưa đến trước mặt cậu rồi, ra tay đi.\” Giọng điệu của hắn thản nhiên như thể đang nói một chuyện bình thường.
Diệp Mãn quay đầu theo hướng giọng nói, hai mắt mở to, gương mặt đầy vẻ hoài nghi và khó hiểu.
Cậu không đối diện với ánh mắt của đối phương, chỉ ngửa đầu cao lên, nhìn về phía Từ Hòe Đình, lông mày nhíu lại, khóe môi mím chặt, đem toàn bộ sự nghi ngờ, ấm ức và bất mãn viết hết lên mặt.
Có thể tưởng tượng, nếu cậu còn nhìn thấy, đôi mắt trong veo kia chắc hẳn sẽ đầy vẻ phẫn nộ và trách móc. Đôi mắt đó đôi khi sáng đến mức khiến người ta phải hoài nghi liệu cậu có thực sự bị mù hay không.
Từ Hòe Đình nhìn một lát, không nhịn được vươn tay khẽ vén một sợi tóc trên đuôi tóc cậu.
Diệp Mãn bất ngờ bị một ngón tay xa lạ chạm vào, theo phản xạ mà né về một bên, như thể bị chấn kinh.
Từ Hòe Đình không hề ngạc nhiên trước phản ứng né tránh của cậu. Dù sao hắn cũng không có ý gì khác, chỉ là hứng thú nhất thời, cũng không phải cứ nhất định phải chạm vào mới được.
Nhưng không ngờ thiếu niên lại chần chừ một chút, sau đó chậm rãi điều chỉnh tư thế, đầy căng thẳng và cẩn thận cúi nhẹ đầu xuống. Động tác của cậu rất nhỏ, chậm rãi đến mức giống như đang thử thăm dò, cho đến khi để sợi tóc kia lọt vào trong tay Từ Hòe Đình.
Từ Hòe Đình vốn định rút tay lại, nhưng lại khựng lại một chút, ánh mắt thâm trầm nhìn cậu một lúc rồi khẽ vuốt nhẹ sợi tóc giữa ngón tay.
Người gầy đến mức khô quắt, nhưng tóc lại khá đẹp.
Diệp Quốc Văn ở bên cạnh bị bịt miệng vẫn ú ớ kêu gào, Trịnh Mân sợ hãi lên tiếng: \”Anh tiểu Mãn?\”@TửuHoa
Diệp Mãn siết chặt cây kéo trong tay, ngón tay trắng bệch, nhưng chỉ một lát sau, cả người cậu đột nhiên thả lỏng. Biểu cảm căng cứng lúc trước trong nháy mắt trở nên dịu dàng đến kỳ lạ.
Cậu nở một nụ cười về phía Trịnh Mân, giọng nói nhẹ nhàng: \”Anh chỉ là tức giận nhất thời thôi, chỉ nói đùa dọa ông ta, không có thật sự muốn làm gì đâu. Không sao, đừng sợ.\”
Trợ lý Trần đang trao đổi với đội ngũ luật sư riêng và nhân viên chăm sóc y tế, bỗng dưng khựng lại hai giây khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Cho đến khi ông chủ của mình liếc qua với ánh mắt khó đoán, trợ lý Trần mới giật mình, xấu hổ ho nhẹ một tiếng, âm thầm niệm một câu \”sắc tức là không, không tức là sắc\” rồi nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái làm việc.