2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? – 💗Chương 21: Khó giữ nổi tố chất – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Hoàn] 💗Bé Mù Xinh Đẹp Cũng Muốn Làm Pháo Hôi Sao? - 💗Chương 21: Khó giữ nổi tố chất

Khi Diệp Mãn đi một mình trên đường, thật khó để không thu hút sự chú ý của người khác.

Một người đã trưởng thành như vậy, nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ bối rối, đứng trước vạch qua đường, mặc cho đèn tín hiệu thay đổi từ xanh sang đỏ, rồi từ đỏ lại chuyển xanh. Cậu cứ thế lặp đi lặp lại, thử bước xuống mép vạch kẻ hình chữ L rồi lại do dự mà rút chân về, mơ màng nhìn trái nhìn phải.@TửuHoa

Cậu cắn môi, có chút bướng bỉnh, không chịu quay đầu lại, nhưng cũng không dám tiến về phía trước. Vẻ mặt trông như sắp khóc. Nhìn bộ dạng ấy, người ta có cảm giác rằng chỉ cần có ai đó xuất hiện bên cạnh cậu, nhẹ nhàng kéo tay một cái là có thể dễ dàng lừa cậu đi mất.

Những người qua đường không biết có bao nhiêu người vì cậu mà dừng chân, lưỡng lự, rục rịch muốn tiến đến bắt chuyện.

Từ Hoè Đình vừa rời khỏi công ty, bất ngờ trông thấy cảnh này, ra lệnh cho tài xế dừng xe bên lề đường.

Nhân viên bảo an ngồi phía sau xe nhận được mệnh lệnh, lập tức bước xuống, đi đến bên cạnh vạch kẻ hình chữ L, giả vờ làm một người qua đường tốt bụng, hỏi xem Diệp Mãn có cần giúp đỡ hay không.

Từ Hoè Đình ngồi trong xe, chán nản nhìn ra ngoài. Khi thấy thiếu niên từ vẻ mặt cảnh giác dần dần chuyển sang bừng tỉnh, cuối cùng nở nụ cười vừa ngoan ngoãn vừa ngọt ngào với bảo an của hắn, Từ Hoè Đình nhìn chằm chằm vào gương mặt đó một lúc lâu rồi trong xe chợt vang lên một tiếng cười khẽ.

Đối với ai cũng có thể vẫy đuôi.

Trợ lý Trần rùng mình xoa cánh tay, cảm thấy nhiệt độ trong xe đột nhiên hạ xuống vài độ một cách khó hiểu.

Bảo an dẫn Diệp Mãn băng qua giao lộ lớn đông đúc để đến con đường phía sau, nơi ít xe cộ hơn. Diệp Mãn lịch sự từ chối đề nghị đưa cậu về tận nơi của người tốt bụng kia, nói rằng phía sau không xa lắm, cậu có thể tự đi được. Không biết cảm ơn người ta thế nào, cậu lấy ra một gói bánh quy nhỏ mà trước khi ra khỏi nhà đã xin dì Chu để tặng cho \”người tốt\”.

\”Người tốt\” kia đành nhận lấy bánh quy của cậu, nhưng sau đó quay lưng thì đưa thẳng đến tay Từ Hoè Đình.

Từ Hoè Đình mở túi ra, bên trong là mấy chiếc bánh quy hình con thỏ, túi vẫn còn hơi ấm, dường như vẫn giữ được nhiệt độ cơ thể người vừa cầm nó.

Vừa mở ra, một mùi sữa thơm lừng đặc trưng của đồ ăn vặt lập tức tỏa ra khiến người ta không kìm được mà thèm thuồng.

Trợ lý Trần vừa phải hoạt động trí não cường độ cao trong công ty xong, cả người mệt mỏi, cảm thấy nhu cầu bổ sung carbohydrate của mình cấp bách hơn bao giờ hết. Anh ta bình tĩnh hỏi: \”Tiên sinh, có cần tôi giúp ngài xử lý không?\”@TửuHoa

Từ Hoè Đình vốn không ăn những thứ có nguồn gốc không rõ ràng, hơn nữa hắn cũng không thích đồ ngọt. Nhưng tiện thể lấy cái này để an ủi dạ dày của một người lao động vất vả như trợ lý Trần cũng không phải ý tồi. Dù sao thứ này hắn tận mắt thấy Trì tiểu thiếu gia lấy ra từ trong túi, không có gì đáng ngại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.