Video theo dõi được chiếu lên màn hình máy tính của Trì Nhạn.
Trì Giác đi vòng ra phía sau Trì Nhạn, cùng anh ta xem lại một lần nữa.@TửuHoa
Trong video, sau khi Trì Giác rời đi, Diệp Mãn đứng ngồi không yên, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ kiêu ngạo khi có Trì Giác bên cạnh.
Khi Trì Giác còn ở đó, cậu khi thì kêu đói, khi thì nói khát, sai bảo Trì Giác chạy tới chạy lui mua đồ. Trì Giác biết cậu thích mấy món điểm tâm và đồ uống đó nên trước khi đi đã cố ý đặt sẵn trong tầm tay của cậu, nghĩ rằng khi mình rời đi thì Diệp Mãn chắc chắn sẽ vui vẻ ngồi xuống ăn gì đó.
Có lẽ còn vừa ăn vừa lẩm bẩm mắng anh vài câu, trong lòng âm thầm lên kế hoạch xem khi gặp anh cả và ba mẹ thì nên bày ra vẻ mặt vô tội thế nào để méc chuyện Trì Giác.
Trì Giác bình tĩnh suy nghĩ.
Trong khoảng thời gian sống chung vừa qua, anh đã có thể dễ dàng đoán được từng bước hành động của Diệp Mãn.
Thậm chí anh còn có thể hình dung rõ ràng Diệp Mãn sẽ nói gì, dùng giọng điệu nào, làm động tác gì.
\”Anh Trì Giác bỏ rơi con một mình, nhất định là vì con làm gì đó không vừa ý anh ấy, khiến anh ấy tức giận. Tuyệt đối không phải vì anh ấy ghét con nên mới cố tình không quan tâm con đâu, hu hu…\”
Khóe miệng Trì Giác khẽ nhếch lên, bất đắc dĩ nhưng cũng buồn cười nhiều hơn là tức giận.
Có lẽ, Diệp Mãn còn muốn tỏ ra đáng thương và bất lực nữa.
Bề ngoài thì có vẻ như đang giúp Trì Giác nói đỡ, nhưng thực chất, trong tối ngoài sáng đều đang ngầm trách móc Trì Giác không chăm sóc cậu cho tốt.
Tóm lại, cậu hoàn toàn không nhắc đến chuyện trước đó Trì Giác đã chào hỏi và nói rằng sẽ rời đi một lúc, mà còn cố ý tỏ ra bản thân có thể tự xoay sở một mình mà không gặp vấn đề gì.
Lần đầu tiên bị Diệp Mãn đổi trắng thay đen, vu oan hãm hại, Trì Giác đè nén cơn giận, lạnh lùng nhìn cậu diễn kịch.
Diệp Mãn mới về nhà chưa lâu, không hiểu rõ những người trong gia đình nên cậu không biết rằng người Trì gia không phải loại người ngu ngốc, dễ bị lừa gạt. Họ sẽ không vì vài câu nói của cậu mà nghi ngờ Trì Giác.@TửuHoa
Dù Trì Giác chỉ là một thiếu gia giả mạo, nhưng anh đã lớn lên dưới sự quan sát của cả Trì gia. Mọi người trong nhà đều hiểu rõ nhân phẩm và tính cách của anh, biết rằng anh sẽ không giở trò hèn hạ như vậy.
Khi nghe Diệp Mãn nói, bọn họ chỉ thờ ơ trách Trì Giác vài câu, bảo anh xin lỗi Diệp Mãn. Thực chất, đó chỉ là để dỗ dành Diệp Mãn, vì cậu mới trở về nhà, lại lưu lạc bên ngoài nhiều năm, trong lòng họ vẫn còn chút áy náy nên mới nhân nhượng cậu mà thôi.
Trên thực tế, chẳng ai trong nhà thực sự tin lời Diệp Mãn nói.
Ngay cả đám người hầu cũng thấy thủ đoạn của cậu quá vụng về, đến mức đáng thương.
Còn Diệp Mãn thì sao?
Cậu dường như hoàn toàn không nhận ra thái độ của người Trì gia đối với Trì Giác mới là cách đối đãi với người thân. Còn với cậu, họ lại giữ khoảng cách nhất định, đối xử khách sáo nhưng hắn lại tưởng rằng họ đang cưng chiều mình.