Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Lâm Phong cho rằng mình nằm mơ, mơ thấy Lăng Thiên đột nhập vào tâm trí mình, buộc cậu phải tỏ tình, rồi hắn chấp nhận cậu, thậm chí còn hôn cậu!
Giấc mơ thật quá.
Lúc này, điện thoại nhận được tin nhắn, cậu cầm lên xem qua rồi lập tức nhảy xuống giường.
Lăng Thiên: [Tỉnh rồi à? Miệng còn sưng không?]
Hóa ra đây không phải giấc mơ, là sự thật!!!
Cậu la lên đầy phấn khởi, cầm điện thoại lên trả lời: [Vừa mới dậy, không có chỗ nào sưng hết, cậu đánh giá cao bản thân quá rồi đấy.]
Lăng Thiên: [Thật sao? Vậy lần sau tớ sẽ tiếp tục cố gắng hơn.]
Mặt Lâm Phong nóng lên, cậu tự nhảy vào cái hố mà mình tự đào, đúng là mất mặt.
Vì không biết phải trả lời tiếp thế nào, cậu ngồi vò đầu bứt tóc hồi lâu. Tuy rằng hai người đã bên nhau nhưng cậu cũng không muốn tỏ ra quá dính người. Lăng Thiên không thích náo nhiệt chỉ thích an tĩnh, ghét nhất là bị người khác quấn lấy không buông. Lúc trước Lâm Phong không có cách nào khác mới chạm vào điều cấm kỵ đó, bây giờ vất vả lắm Lăng Thiên mới chấp nhận cậu, vậy thì phải khắc chế bản thân, hành động đúng mực, không thể để Lăng Thiên chán ghét mình nữa.
\”Ting\” một tin nhắn khác lại đến.
Lăng Thiên: [Hôm nay rảnh không, đến chơi bóng đi?]
Lâm Phong vội vàng trả lời: [Được.]
Hai người hẹn chơi bóng vào buổi chiều, tâm trạng Lâm Phong vui vẻ cả buổi sáng, lúc ăn cơm còn ngâm nga vài câu hát, mẹ Lâm nhìn con trai vui vẻ như thế thì tò mò hỏi có chuyện gì. Lâm Phong cười nói không có gì, cậu nghĩ sau này sẽ tìm một cơ hội nói cho người nhà.
Buổi chiều, cậu đến sân bóng rổ sớm nửa giờ, mới phát hiện Lăng Thiên đã tới rồi.
Lúc trước hai người chơi bóng rổ đơn độc với nhau là khi chính mình ngồi xổm năm ngày mới có được cơ hội đó, còn lần này lại là Lăng Thiên chủ động hẹn cậu, lòng Lâm Phong ngọt ngào đến ngất ngây, cảm giác như bản thân đã đi lên đỉnh cao cuộc đời, không còn gì mong cầu nữa.
Cả hai khởi động, bắt đầu trận đấu 1v1. Đã gần tháng Ba, thời tiết không còn lạnh nữa, nắng chiếu ấm áp bao phủ khắp người, thật dễ chịu. Hơn nữa, còn có thể chơi bóng với người mình thích, cho dù trời có mưa rền gió cuốn, lòng cậu cũng thấy ngập tràn nắng mai.
Từ trận chung kết bóng rổ tới giờ Lâm Phong không chơi bóng nhiều nữa, cậu thuộc kiểu người thích học tập hơn, tập chơi bóng rổ là vì Lăng Thiên, tất nhiên cũng vì vinh quang cho lớp nữa. Thời gian dài không thi đấu, thể lực và sức chịu đựng của cậu đã giảm đi, mới chơi hơn một tiếng đã mệt đến mức đặt hai tay lên đầu gối thở hổn hển, phong độ ngày xưa không còn nữa.
Lăng Thiên ôm bóng đi tới, cả người bình thường: \”Sao rồi, không chơi được nữa hả?\”
Lâm Phong khẽ cắn môi: \”Tớ còn chưa dùng toàn lực đâu đấy!\”
Lăng Thiên nghe thế thì thả bóng ra, ngồi xổm xuống, ngửa đầu lên nhìn Lâm Phong, trên mặt hắn là nụ cười khiến người ta mê đắm đuối: \”Trước mặt tớ không cần cậy mạnh.\”