2. [Đam Mỹ | Done] – Ngày Càng Tốt Hơn – Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

2. [Đam Mỹ | Done] – Ngày Càng Tốt Hơn - Chương 8

2. [Đam Mỹ | Done] – Ngày Càng Tốt Hơn - Chương 8









Lúc Trì Kính vừa mới về nước, công việc bàn giao rất bận rộn, anh cũng lấy đó làm lý do để từ chối vài buổi xem mắt.

Nhưng chuyện xem mắt đâu thể trốn mãi được. Dạo gần đây đỡ bận hơn, mẹ anh lại bắt đầu tăng cường “ép tiến độ”. Mà người thật sự đứng sau chuyện này là bà ngoại anh, phần lớn các buổi xem mắt đều do bà sắp xếp. Nhìn cháu trai sắp bước sang tuổi ba mươi mà vẫn chưa lập gia đình, bà sốt ruột lắm rồi.

Vậy là chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, Trì Kính đã đi xem mắt ba lần, lần nào cũng gặp một buổi rồi chẳng có kết quả gì. Anh từ chối nhanh, mẹ anh sắp xếp cũng nhanh, vậy nên tần suất cứ thế mà tăng lên.

Hôm đó Trì Kính hỏi mẹ có thể cho anh thở một chút không, mẹ anh đáp: “Với tốc độ từ chối của con thì thời gian thở còn chẳng đủ đấy chứ.”

Lúc đó Trì Kính vừa buồn cười vừa tức, định cứng rắn từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy mong chờ của bà ngoại, anh lại không đành lòng. Anh từ chối được mẹ, chứ với bà ngoại cứ mềm mỏng dai dẳng thế kia, anh chịu không nổi.

Hôm nay lại có một buổi xem mắt nữa. Trì Kính gặp cô gái đó cùng ăn một bữa cơm. Cô làm việc ở viện nghiên cứu tế bào, nhỏ hơn anh vài tuổi, tính cách khá trầm, suốt bữa ăn nói không nhiều. Vì trò chuyện ít nên buổi hẹn cũng kết thúc sớm.

Thật ra Trì Kính là người khá hoạt ngôn. Làm công việc thường xuyên tiếp xúc với đủ loại người, tìm chuyện để nói không khó với anh. Nhưng hôm nay chỉ xem như đi cho có lệ, nên anh cũng không chủ động tạo bầu không khí, càng ít lời càng tốt, kết thúc sớm là hay nhất.

Trước khi chia tay, Trì Kính hỏi cô gái đến đây bằng gì, có cần anh lái xe đưa về không, cô nói mình tự lái xe. Hai người không trao đổi thông tin liên lạc, Trì Kính tưởng thế là xong rồi, ai ngờ lúc chia tay, cô bỗng đỏ cả tai hỏi anh có muốn đi xem phim không. Vừa hỏi xong, cô cúi đầu nhìn điện thoại, không bao lâu sau thì cả mặt cũng đỏ lên.

Cô cứ lướt điện thoại mãi, đầu không hề ngẩng lên. Trì Kính cũng không rõ là cô đang tìm phim hay chỉ đang ngại nhìn anh.

Đúng lúc đó, điện thoại của Trì Kính reo lên. Anh nhìn màn hình rồi nói: “Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một chút.”

Là cuộc gọi của Trì Minh, đến thật đúng lúc. Trì Minh hỏi anh đang ở đâu, có rảnh không.

“Làm gì?”

“Em vừa xuống máy bay, đang ở sân bay. Nếu anh rảnh thì qua đón em, không thì em gọi taxi cũng được.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.