Văn Gia nhà chúng ta từ nhỏ đã muốn cưới con rồi…
Đây không phải lần đầu Dư Văn Gia đánh nhanh thắng nhanh như vậy. Trước đây khi thông báo với người lớn về việc sẽ kết hôn với Trì Kính, cậu cũng thẳng thắn dứt khoát, rất thật lòng và rõ ràng.
Nụ hôn bất ngờ vừa rồi khiến Trì Kính nhớ lại màn cầu hôn vào sinh nhật năm ngoái – cũng đột ngột, không hề báo trước, khiến người ta không kịp phản ứng.
Trì Kính nhìn cậu, không nhịn được bật cười: “Hôm nay em đâu có uống rượu…”
“Con…” Mẹ Trì vẫn còn hơi bối rối. Nụ hôn của Dư Văn Gia và những lời cậu vừa nói thật sự là lời giải thích rõ ràng nhất. Phản ứng tự nhiên của Trì Kính cũng không thể giả vờ được, nếu hai người không có tình cảm, chắc chắn Trì Kính sẽ không như thế. “Hai đứa…”
“Tụi con rất yêu nhau mà.” Trì Kính nắm lấy tay Dư Văn Gia, khẽ bóp các ngón tay cậu, “Mẹ đừng nghĩ nhiều nữa. Mẹ nhìn thử xem, Văn Gia nhà con có giống người có thể rời xa con không? Từ nhỏ đã muốn lấy con rồi.”
Nghe vậy, mẹ Trì liếc anh một cái, gương mặt lộ ra vẻ muốn cười nhưng cố nén: “Đúng là chẳng nghiêm chỉnh gì cả, giống y hệt em trai con.”
“Con nói chuyện nghiêm túc mà.” Trì Kính đáp, gương mặt vẫn đầy vẻ chân thành.
Mẹ Trì nhìn cả hai vài giây rồi nói: “Miễn hai đứa sống tốt với nhau là được.”
Nhìn tụi nhỏ tình cảm như vậy, bà cũng chẳng còn gì phải lo nữa. Thật ra ngay từ đầu bà cũng không định can thiệp, chỉ đang cố tự tiêu hóa hết chuyện này thì hai đứa nhỏ đã về rồi. Bà lại là người tính tình nóng nảy, lời đến miệng thì khó mà nhịn.
Những chuyện khác bà không hỏi nữa, tất cả đều không quan trọng, hai đứa nhỏ hạnh phúc là quan trọng nhất.
Mẹ Trì không nấn ná lâu. Trì Kính định lái xe đưa bà về, bà lại từ chối. Vốn dĩ bà không phải người hay làm phiền con cái, mà nhà Trì Kính lại gần trạm tàu điện, bà đi về bằng tàu rất tiện.
“Đi xe vẫn tiện hơn mà.” Trì Kính nói.
“Đã bảo không cần rồi.” Mẹ Trì đang thay giày ở cửa, “Ở nhà với Văn Gia của con đi, nhé.”
Khi nói, bà cố tình nhấn mạnh mấy từ “Văn Gia của con”, khiến Trì Kính bật cười: “Nghe câu đó cứ thấy là lạ ấy mẹ?”
Mẹ Trì trêu lại: “Ơ kìa, chẳng phải Văn Gia nhà con không rời nổi con sao.” Nói xong bà lại liếc nhìn Dư Văn Gia đang đứng sau lưng Trì Kính. “Phải không, Văn Gia?”
Trong mắt Dư Văn Gia ánh lên một nụ cười nhẹ, cậu gật đầu: “Phải ạ.”
Trì Kính cười thêm một lúc rồi mới nói: “Mẹ, có chuyện này con vẫn nên nói với mẹ một tiếng.”
“Nói đi.”
“Giờ con là người đã có gia đình rồi, đúng không ạ?”
Mẹ Trì dường như đoán được anh định nói gì, xua tay bảo: “Không nghĩ tới chuyện riêng tư của tụi con là lỗi của mẹ. Mẹ nhận phê bình. Sau này mẹ sẽ không vào phòng của hai đứa nữa.”